Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Bưởi Bồng Sơn

Nếu bạn đã có những dịp đi xe ô tô qua lại trên quốc lộ 1A đoạn thị trấn Bồng Sơn, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định... hẳn bạn còn nhớ những cô gái bán bưởi bên phía bắc cầu Bồng Sơn ngọt ngào mời mua bưởi (còn gọi là trái bòng).

Bưởi ấy là một trong những đặc sản của Bồng Sơn. Những cây bưởi vườn nhà đã hút mỡ màu đất Hoài Nhơn mà cho hương vị ngọt ngon của trái bưởi. Nói bưởi Bồng Sơn, nhưng thực chất là bưởi ở hai thôn Phụ Đức, Trung Lương thuộc ngoại vi thị trấn Bồng Sơn cho thứ sản phẩm ấy.

Ai về Phụ Đức, Trung Lương,
Ai lên Thế Thạnh, An Thường buôn tơ.
Bưởi ngon ít có ai ngờ,
Quà quê thưởng thức bao giờ cho quên.

Vào mùa bưởi, từng chùm quả sai trĩu trịt vít cong cành. Người ta phải làm sào chống cho cây khỏi gãy. Mùa thu hái, chủ vườn đem ra các chợ quanh thị trấn và đầu cầu Bồng Sơn bán suốt ngày cho khách đi xe đò. Các cô gái bán bưởi thường là của vườn nhà chứ ít khi mua đi bán lại. Xe khách Bắc - Nam thường dừng ở đầu cầu Bồng Sơn đón trả khách hoặc giải lao ăn uống mươi phút, để khách có dịp chọn mua trái bưởi đem lên xe, nhấm từng múi bưởi chua chua ngòn ngọt cho đường xa đỡ khát.

Bưởi Bồng Sơn hình dáng kích cỡ to như bưởi Năm Roi. Có loại ruột hồng đậm, có loại hồng nhạt, gọi là bưởi điều (đào). Có loại ruột trắng là bưởi nếp. Nhưng bên trong những con tép hồng tép trắng ấy là vị ngọt mát pha chút chua thanh với tỉ lệ ước chừng "chín cam một chanh". Bưởi Bồng Sơn nhiều nước, không đắng, không the cay. Người bán bao giờ cũng có bát muối ớt giã nhỏ. Khách mua bưởi được người bán gọt sạch vỏ, tách múi cẩn thận trao cho với nụ cười tươi rói, kèm theo gói muối ớt nho nhỏ. Ngồi trên xe nhấm vị ngọt, chua, cay, mặn trộn lẫn, thật không nước giải khát nào bằng mà không phiền bác tài phải dừng xe quãng vắng.

Ở Bồng Sơn còn có thứ quả cùng họ nhưng to như quả bóng, da sần, cơm xốp, hương vị thanh tao. Đó là trái thanh trà. Thanh trà Bồng Sơn ngon hơn thanh trà Huế nên giá đắt hơn. Nhưng các cô gái bán sản phẩm "cây nhà lá vườn" nên giá cả cũng rất linh động, thường "mềm" hơn ở chợ.

Nhớ nhau như bưởi nhớ bòng
Ngoài tuy xanh vỏ, đỏ lòng anh ơi!
Các cô gái bán bòng thường là chủ vườn, tiếng mời chào ngọt ngào, cử chỉ khoan thai, e ấp, giá cả linh động càng làm quả bòng thêm quý thêm ngon.

Theo Nguyễn Văn Chương (báo Bình Định)
Du lịch, GO!

3 ngôi chùa cổ ở Bình Định

Linh Phong Thiền Tự - Còn được gọi là chùa Ông Núi, chùa nằm trên sườn phía Đông Nam Núi Bà thuộc thôn Phương Chi, xã Cát Tiến, huyện Phù Cát - Bình Định. Du khách đến đây được nghe truyền thuyết: Vua Minh Mạng mơ được Đại lão thiền sư dâng thuốc chữa khỏi bệnh nên xuống chiếu cấp bạc trùng tu chùa năm 1829.

Ban đầu chỉ là một am nhỏ gọi là Dũng Tuyền Tự, khởi dựng năm 1702. Sau được chúa Nguyễn Phúc Chu xuống chiếu cho xây lại chùa, đổi tên là Linh Phong năm 1733. Trải qua thời gian và chiến tranh, ngôi cổ tự trên chỉ còn lại cổng tam quan ở mặt đông và một bửu tháp. Năm 2004, một ngôi chùa mới đã dựng trên vị trí của chùa Linh Phong ngày xưa.

Lưng chùa Linh Phong dựa vào núi cao, mặt trông ra biển, phong cảnh thanh tao, không gian tĩnh mịch. Quanh chùa đá mọc ngổn ngang, nơi chồng chất thành những hòn giả sơn, nơi lại dựng đứng như vách, nơi lại nằm rải tác như một bầy voi nằm đấu vòi.

Nhiều thi nhân đến viếng chùa đã có bài thơ rằng:
Chùa vua cất, núi trời xây
Nguồn đạo thơm thành mạch suối đầy
Suối chảy quanh chùa, chùa vịn núi
Núi nằm ôm biển, biền xanh mây…
(Nước non Bình Định - Quách Tấn)

Chùa Nhạn Sơn - còn gọi là chùa Ông Đá thuộc địa phận thôn Nam Nhạn Tháp, xã Nhơn Hậu, huyện An Nhơn, cách Quy Nhơn 23 km về phía tây bắc. Ngôi chùa nằm dưới bóng một vườn xoài xanh mướt, lưng tựa vào núi Long Cốt, phía trước là hồ sen với cảnh trí thơ mộng.

Chùa Nhạn Sơn có giá trị lớn về lịch sử và nghệ thuật, là sự giao thoa giữa văn hóa Chăm bản địa và văn hóa Việt Nam mà đặc biệt hơn cả là hai pho tượng bằng đá xa thạch khổng lồ bên trong khuôn viên chùa - một phong cách nghệ thuật điêu khắc Chăm.

Đây là 2 tượng Dvarapalla (Môn Thần) với ý nghĩa người bảo vệ cho Đạo pháp, đứng đối xứng nhau cao 2,2m, rất sống động, nghệ thuật điêu khắc mang phong cách điển hình của nghệ thuật điêu khắc Chămpa thế kỷ XII-XIII. Hai tượng đã được sơn đen, đỏ tượng trưng cho ông Thiện, ông Ác trong tín ngưỡng của người Việt. Người ta truyền rằng 2 pho tượng đá rất thiêng, cầu đảo thường ứng nghiệm.

Chùa Long Khánh - Nằm ở trung tâm thành phố Quy Nhơn, là một trong những trung tâm Phật giáo lớn của tỉnh. Chùa được xây dựng từ năm 1715 (dưới thời vua Lê Dụ Tông) và là nơi truyền bá tín ngưỡng Phật giáo mạnh trong vùng thời bấy giờ.

Chùa có cấu trúc hình chữ khẩu, phía trước là chúc điện, phía sau là Tổ đình, hai bên có Đông phòng và Tây phòng. Chánh điện bài trí tôn nghiêm với tượng đức Phật Thích ca ở giữa bằng đồng cao 2m, được đúc tại chùa năm 1960. Pho tượng đức Phật A-di-đà ở sân trước chùa cao 17m, được tôn trí vào năm 1972.
Hiện chùa vẫn còn lưu giữ một số vật quý như: Thái Bình Hồng Chung đúc vào năm 1805, chiếc khánh đồng (Long Khánh Tự) đúc vào năm 1813.

Du lịch, GO!

4 vương cung thánh đường ở VN

(VnExpress) - Trong khoảng 6.000 nhà thờ trên cả nước, Việt Nam vinh dự sở hữu 4 vương cung tháng đường thuộc 4 tỉnh: Hà Nam, Nam Định, Quảng Trị và TP HCM.

Nhà thờ Thiên chúa giáo luôn có sức hấp dẫn đặc biệt với bất kỳ ai. Bởi vậy mà không ít tour du lịch, nhà thờ là điểm dừng chân không thể bỏ qua trong hành trình khám phá điểm đến. Trong đó phải kể đến các vương cung thánh đường, danh hiệu được Giáo hoàng tôn vinh đặc biệt dành cho những nhà thờ có kiến trúc to lớn, cổ kính, mang ý nghĩa lịch sử và tâm linh quan trọng.

1. Nhà thờ Kẻ Sở

Vương cung thánh đường Sở Kiện hay nhà thờ Kẻ Sở tọa lạc ở thị trấn Kiện Khê, huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam. Dù là một tiểu vương cung thánh đường mới được sắc phong năm 2010, nhưng nhà thờ Kẻ Sở thật sự là điểm đến thú vị với kiến trúc đồ sộ và phong cách Đông - Tây hội tụ.

Nhà thờ được xây dựng theo kiến trúc vòm cao vút cổ điển phương Tây từ trần đến cửa. Trên tường có các ô cửa kính màu vẽ tranh các vị thánh hoặc các sự kiện trong Kinh Thánh. Tuy nhiên, khu vực cung thánh và bàn thờ được làm bằng gỗ chạm trổ tinh vi, sơn son thiếp vàng theo phong cách truyền thống Việt Nam. Do xây dựng trên một cái đầm nên toàn bộ nền cũng được lót gỗ lim chống sụt lún.

Nhiều du khách đến đây tỏ ra thích thú với ngọn tháp cao treo 4 quả chuông mang các sắc âm đố - mi - son - đồ. Quả nặng nhất gần 2,5 tấn được người dân ở đây gọi là chuông "Bồng". Vào ngày lễ, nơi đây phải huy động đến cả chục thanh niên trai tráng đến kéo chuông. Tiếng chuông vang lên như một bản đàn vang vọng từng thôn làng, ngõ xóm nơi đây.

2. Nhà thờ Phú Nhai

Nhà thờ Phú Nhai là vương cung thánh đường Đức Mẹ Vô nhiễm Phú Nhai thuộc Giáo phận Bùi Chu, xã Xuân Phương, huyện Xuân Trường, Nam Định.

Khi mới xây dựng nhà thờ có phong cách kiến trúc Gothic đậm dấu ấn Tây Ban Nha. Đến nay nhà thờ được xây lại theo phong cách kiến trúc Gothic Pháp. Điều đặc biệt là nhà thờ Phú Nhai có hai tháp chuông. Bốn quả chuông đặt ở đây đều được đúc từ Pháp chuyển sang với trọng lượng từ 100 kg đến 2 tấn. Xung quanh nhà thờ có các phù điêu thể hiện 14 Đàng Thánh Giá.

Sau khi tham quan nhà thờ được mệnh danh lớn nhất Đông Dương, du khách chiêm ngưỡng được toàn cảnh của huyện Xuân Trường khi đứng trên ngọn tháp cao của nhà thờ Phú Nhai.

3. Nhà thờ La Vang

Nhà thờ La Vang nằm ở xã Hải Phú, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị. Năm 1961, nhà thờ được tôn phong là vương cung thánh đường. Ban đầu đây là một ngôi nhà thờ bằng ngói, được thiết kế theo kiến trúc cổ Việt Nam nhưng mặt tiền vẫn mang hơi thở châu Âu hiện đại với hai tầng mái và hai cánh thánh giá. Tháp chuông hình vuông hai tầng nổi bật lên giữa cảnh đồi.

Nhà thờ La Vang đã được nhiều lần trùng tu và xây mới, nhưng khi đến đây du khách vẫn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp cổ kính của phong cách kiến trúc Việt qua hình dáng những mái ngói thân quen, kiểu dáng ngôi nhà ở, ngôi đình Việt. Thêm vào đó, du khách cũng sẽ bị lôi cuốn bởi quần thể tượng gồm 15 pho tượng diễn tả 15 điều màu nhiệm.

4. Nhà thờ chính tòa Đức Bà Sài Gòn

Nhà thờ chính tòa Đức Bà Sài Gòn đã không còn xa lạ với mỗi người dân TP HCM và khách du lịch trên cả nước. Nhưng ít ai biết rằng, đây là một trong 4 vương cung thánh đường của cả nước.

Điểm nhấn của nhà thờ là bức tường được xây bằng gạch xuất xứ từ Marseille (Pháp) từ cuối thế kỷ 19 nhưng đến nay vẫn giữ nguyên màu sắc hồng tươi, không bám bụi rêu. Bởi vậy dù không hiểu hết ý nghĩa văn hóa và lịch sử của nhà thờ Đức Bà nhưng khi đến Sài Gòn, ai cũng muốn có một bức hình với công trình độc đáo ấy.

Ngay trước mái vòm nhà thờ là chiếc đồng hồ Thụy Sĩ. Trải qua hơn 130 năm nhưng chiếc đồng hồ vẫn hoạt động khá chính xác và được lên giây mỗi tuần. Trong 6 quả chuông mang âm đô - rê – mi - sol - la - si, chuông Sol nặng gần 8,8 tấn là một trong những quả chuông lớn nhất thế giới. Nằm giữa trung tâm thành phố năng động nhất cả nước, nhà thờ Đức Bà mang đến một nốt trầm xao xuyến níu chân du khách bốn phương.
Xem thêm >

Theo Kim Anh (VnExpress)
Du lịch, GO!

Kinh nghiệm cưỡi 'ngựa sắt' vượt đèo dốc.

Trong những chuyến đi của mình, những khi căng thẳng nhất về giao thông là lái xe lên xuống đèo dốc. Tuy nhiên đây cũng là lúc lý thú và ghi dấu ấn nhiều nhất của chuyến đi khi vượt qua các cua ngoằn ngoèo hay những đoạn dốc như muốn dựng đứng.

< Cái dốc 'bát úp' trong Bình Lập ở lối vào xóm Lau: không kém 20° là bao.

Vượt đèo: có lẽ rằng chưa đi thì thường thấy ngần ngại nhưng đi rồi, vượt nhiều rồi sẽ thấy hiểm nguy cũng không quá lớn như lời đồn đại nếu xe ổn và mình chạy đúng theo quy tắc leo - thả đèo, không ham hố tốc độ...

< Lưng chừng con dốc vào xóm Lau, nhìn xuống phía dưới.
Tất cả ảnh trong bài là 800x600: bạn nhấn ảnh hay 'open new tab' để xem đúng kích thước.

... Đây là điều chắn chắn vì đa phần những con đèo miền Trung (miền Trung thôi nhé, miệt Tây Bắc mình không bàn đến) thường có độ dốc được thiết kế vừa phải, chỉ tầm 10° nghiêng. Nhiều đoạn đèo có từ trước 75 với độ dốc cao hơn hay cua ngoặc quá gắt thì sau này đều được các địa phương nắn lại, mở rộng... khiến các hiểm nguy cũng giảm đi rất nhiều.

< Một đoạn dốc cua trên đường đi Ninh Vân: bên núi, bên vực sâu.

Tuy nhiên trên các cung đường phượt lại có những cua dốc lên xuống núi đồi có độ cao kinh khủng hơn các dốc đèo nhiều vì hầu như chúng thường có bề ngang hẹp (chỉ bằng một làn xe hay nhỏ hơn), cua gắt liên tiếp, không thanh chắn bảo vệ... và ngán nhất là các dốc dựng: nó có độ cao từ 13° đến 16°, thậm chí có dốc mình nghĩ là phải đến 20°: đang leo dốc mà bạn thắng lại là té chắc vì mặt đường không láng nhựa hay đầy đá vụn (do mưa kéo xuống) - xe lúc ấy cứ trượt dài, mất thăng bằng và... ta đo đường. Nhưng 'đo đường' vẫn may, 'đo vực' mới là khổ!

< Đang vượt một trong vô số dốc trên núi Sơn Trà: ta không thấy rõ trên ấy có gì vì đỉnh dốc che mất.

Do vậy khi đã xác định lên một còn dốc thật cao nào đó, cần phải vững tay lái chạy tới kỳ cùng, còn ngần ngại thì nên tránh xa, đừng ham hố rất dễ gặp nguy hiểm vì nó không đáng để bạn đánh đố với tính mạng. Có thể nêu ra một ít dốc đựng khó đi hơn đèo nhiều như những con dốc quăn queo trên các sườn dốc tại Sơn Trà (Đà Nẵng), những dốc vào Bình Lập (Cam Ranh), dốc lên đỉnh Chóp Chài, các nhánh nhỏ trên đỉnh Hải Vân... hay vô số dốc dựng ở Tây Nguyên.

< Những khi đổ dốc quái thế này thật thú vị phải không? Nhưng ta cần cẩn thận vì trước mặt là vực sâu và biển.

Mình cũng không giỏi giang gì đâu do té ngã khi lên xuống đường đèo dốc cũng nhiều, 'ngu' cũng lắm lần rồi.
Vậy nhưng có qua những cái dốt thì mới tích được cái khôn. Giờ nhìn lại những chặng đường đã qua, có ảnh mình nhìn lại rồi buộc phải thốt lên và nhủ thầm: sao có lúc đầu óc mình bã đậu quá!

< Dốc đầy đá thế này trơn vô cùng: lỡ dừng xe, con ngựa sắt cứ trượt dài dù ta thắng cả trước sau - rất dễ 'đo đường.

Kỹ năng chạy đèo dốc dành cho xe 4 bánh trở lên đã có nhiều thông tin trên mạng, cả trong Dulichgo... nhưng kinh nghiệm dành riêng cho các ngựa sắt 2 bánh lại hiếm hoặc không đầy đủ. Vậy nên bài này, mình sẽ quy tập chút kiến thức thực tế từ bản thân để các bạn xem qua trước một chuyến đi vào vùng nhiều 'cổng trời', mong có thêm nhiều ý kiến đóng góp để bài viết hoàn thiện hơn - tạo sự vững tâm cho bạn nào ít đi hay chưa trèo đèo leo dốc.

< Vừa dốc, vừa cua ngoặc bất chợt xuất hiện.

1/ Trước khi vào đèo.

- Kiểm tra thắng xe:
Xe bạn tốt? Nhưng chưa hẳn 'tốt' hoàn toàn sau khi đã qua một cung đường dài. Không mất bao thời gian: bạn hãy thứ thắng xe cả bánh trước và sau trước khi vào đèo. Lưu ý là có những đoạn dốc mà bạn thắng cả đôi nhưng con ngựa sắt vẫn trườn tới... hàng chục mét mới dừng hẳn - nhất là khi bạn chạy tốc độ cao, sử dụng thắng nhiều (bố thắng quá nóng sẽ giảm sự ma sát, còn cháy bố thắng thì... tiêu luôn).

< Một nhánh rẽ lên đỉnh radar trên đèo Cả. Khi đã nhất định lên nơi này thì bạn không thể đổi ý nửa chừng được đâu nhé.

- Kiểm tra đèn - còi:
Đèn cần thiết phải bật khi trời chập choạng tối, ban đêm hay khi có sương mù. Còi phải bấm trước khi vào các cua, ồn ào một tý nhưng xe đối diện phía góc khuất của cua quẹo có thể nhận ra có người đang chạy hướng đối nghịch, vậy là an toàn cho cả hai.

< Quanh co con dốc bên triền núi.

- Kiểm tra xăng:
Mức xăng quá thấp, xăng đang reset có thể gây 'đại họa' đúng lúc bạn đang cần sức mạnh tối đa của con ngựa sắt đang vượt dốc cao. Cứ cho là mức reset có thể giúp ta chạy thêm mươi cây số nữa, vậy nhưng ta lại quên bén đi là khi leo đèo, lại chở nặng thì xe sẽ ngốn rất nhiều xăng. Phần khác: do độ dốc nhiều, xe cũng nghiêng nhiều nên miệng họng lấy xăng trong bình xăng lớn có thể nằm dưới mức chết. Kết quả là xe tắt máy giữa chừng: dốc quá cao, bánh xe không bám đường thì xế cùng ta có thể đổ ầm.

< Nhiều dốc lên các chùa trên núi cũng kinh khủng lắm.

- Kiểm tra vỏ xe:
Nếu vỏ quá mòn, bạn cần tránh đi đường đèo dốc nhất là lúc trời mưa trơn trượt. Tốt nhất: ta nên thay vỏ trước chuyến đi.

2/ Chạy vượt đèo dốc

- Cần chú ý các biển báo, gương cầu. Có thể đường dốc đèo vắng thật nhưng chạy với tốc độ quá cao, khi gặp sự cố bất chợt (như xe ngược chiều lấn đường, lở đất đá, nổ bánh, gặp ổ gà...) thì bạn không thể xử lý tình huống kịp thời. Cần chú ý trâu, bò, dê... của người dân nuôi thả có thể xuất hiện bất ngờ trên đèo.

< Lố đà là ta 'tắm biển' luôn. Tuy nhiên đây là 'tắm đau' vì từ trên này xuống biển cao hàng trăm mét với vách đá lởm chởm.

- Thật cẩn thận với các khúc cua gắt vì đó luôn là cạm bẫy. Đây là lúc cần sử dụng còi để báo hiệu với xe chạy chiều ngược lại biết rằng phía đối diện có người. Tránh việc lấn làn hay vượt xe khác tại các cua mà ta không có đủ tầm nhìn vì rất nguy hiểm.

< Dốc xuống đèn biển Tiên Sa sâu tung hút...

- Tránh chạy kề cận các xe tải, xe bồn, xe khách: họ mà thắng gấp hay tắt máy tuột thắng, lạc tay lái... thì ta cũng tiêu luôn.

Nên giữ khoảng cách nếu chạy sau các xe này, bạn chỉ vượt nó khi thấy thật an toàn: tức là thấy rõ phía trước trống đường, họ đáp ứng tốt với tiếng còi xin vượt của bạn, khoảng ngang định vượt đủ rộng và xe của bạn đủ sức mạnh để vượt. Bằng không thì cứ ngửi bụi khói xe đó một tý cũng chả sao đâu.

< Dừng chân trên đèo dốc: nên kiếm chỗ an toàn và có độ dốc tương đối.

- Không đậu xe ngắm cảnh phía ngoài mép các cua gắt, khuất tầm nhìn các xe khác. Nếu bạn muốn chụp ảnh hay ngắm cảnh, nên dựng xe cách đó vài mươi mét phía dưới rồi đi bộ lên. Chụp hay ngắm cũng nên dè chừng để có phản xạ nhanh khi gặp tình huống nguy hiểm: tức là bạn phải giống như có mắt sau lưng.

< Ảnh mình không chụp nghiêng, chỉ tại con dốc nó như thế.

- Trả số ngay khi thấy xe có vẻ đuối sức, đừng chờ đến khi không còn sức rướm thì bạn sẽ phải trả về số thấp và rất khó lấy lại tốc độ cũ nếu dốc quá dài.

3/ Xuống đèo dốc

< Đổ dốc dựng: dốc rất trơn vì đầy đất đá vụn. Bạn thắng giảm tốc được nhưng muốn dừng lại thì xe vẫn cứ trôi theo đà chạy. Vậy nên trả số thấp hơn để xuống an toàn hơn.

Lên đèo, nếu được cho là nguy hiểm 1 thì xuống dốc sẽ nguy gấp đôi, hầu hết các vụ tai nạn thảm khốc là khi đang xuống đèo - vậy nên thật cẩn thận là chuyện không thừa.

< Bù lại sự hiểm nguy là những khung cảnh tuyệt vời.

- Trên đèo không phải chỗ cho sự ganh đua. Bạn thấy một chiếc xe 'dỏm' hơn xe mình nhưng chạy vượt mặt với cái nhìn khiêu khích? Hãy mặc kệ nó: để xe ấy 'biến đi' càng xa càng tốt, không để bị lôi kéo vào cuộc chơi.

< Trên một số dốc cao, tầm nhìn của bạn thường bị giới hạn chỉ còn chưa đầy mươi mét, vậy nên phải nhấn còi liên tục.

- Xe tay ga khi xuống dốc sẽ nguy hiểm hơn vì đa phần loại xe này dùng đai truyền động, bánh xe nhỏ nên giảm độ bám an toàn. Tránh ôm cua quá sát mép ngoài, dễ bị lực ly tâm làm té ngã hay vướng do dạt ra ngoài. Tuy nhiên: đừng nghĩ là loại xe này không đi phượt được nhé.

< Đây là lúc mà mình dại dột nhất: thả trôi nhiều cây số xuống dốc và dùng... thắng! Cháy bố thắng thì... thôi rồi Điền ơi, vài ngày sau cũng không ai biết vì chốn này vắng cực kỳ... trong khi bên phải là vực sâu.

- Lên đèo số nào thì xuống đèo cần để số ấy là quy tắc chuẩn với xe 4 bánh trở lên và cũng có thể áp dụng tốt cho xe gắn máy, đây là cách dùng lực cản của máy để giảm tốc độ của xe.

Ví dụ chiếc Win100 của tôi có 4 số: khi leo dốc tôi chạy số 3 thì khi xuống dốc tôi cũng sẽ về số 3 - không lên ga, không bóp côn - chỉ sử dụng côn và thắng khi cần thiết.

< Chỉ là lưng chừng đoạn dốc thôi, chưa phải cuối dốc. Mình đang đứng trên đỉnh.

Nếu xe vẫn còn xuống dốc khá nhanh, tôi sẽ trả về số 2 để lực trì của máy nhiều hơn. Ít dùng thắng khi đổ đèo dốc cũng là cách bảo vệ bố thắng không bị hỏng bất chợt do ma sát quá nhiều trong thời gian dài. Cháy bố thắng làm mất thắng: lúc đó liệu ta còn có cơ hội trả số và thắng dừng lại không ngoài cách đổ kềnh?

Người ta nói 'xuống đèo cần cái đầu lạnh và bố thắng lạnh': 'đầu lạnh' là không ganh đua, không liều lĩnh - 'Bố thắng' lạnh là ít phải sử dụng thắng*.

< Đang thả dốc cao, lại có cua ngoặc và có người: lúc này mình phải trả về số 2.

Tuy nhiên, nếu đèo có dốc ít hơn 10°, không có cua gắt, đường đèo tốt, vắng xe và không trơn trượt thì bạn cũng có thể thả trớn êm xuôi miễn là không vượt quá tốc độ mà ta còn có thể kiểm soát tay lái được.

- Luôn nhớ là vào cua phải giảm tốc độ bằng cả 2 thắng, không rà thắng liên tục vì sẽ làm nóng bố thắng. Nếu tốc độ xuống đèo còn quá nhanh: ta bóp côn - nhả ga, nhá thắng một vài cái để giảm tốc rồi trả về số thấp hơn và từ từ nhả côn. Với xe không côn tay thì khi đạp cần số là bạn đang cắt côn rồi.

< Cuối dốc là cái cổng chùa đầu tiên (giữa). Không xa, do vậy đoạn dốc này không thể dưới 20°.

- Trường hợp bạn đi xe 2 thì như Minks, Vespa cổ, Simson… thì việc lên đèo xuống đèo cần những kỹ thuật đặc thù riêng. Có tình huống xe bị hụt hơi khi lên dốc, bạn tăng ga mà xe ì lại không thể di chuyển được, điều này có thể là do bó máy hoặc bạn sử dụng côn số không hợp lý. Với trường hợp bó máy bạn cần dừng xe lại nghỉ khoảng 15 – 30 phút cho máy nguội. Đối với dòng xe 2 thì, bạn cần kiểm tra lại tỷ lệ nhớt pha vào xăng, cần đảm bảo tỷ lệ phù hợp để có thể bôi trơn xi lanh tốt nhất (đối với Vespa cổ là khoảng 5-6%), nhớt pha quá ít sẽ khiến máy nóng hơn và dễ rúp bê (bó máy).

< Nghỉ chân đôi chút sau khi vượt nhiều dốc dựng: đây là chỗ tương đối bằng phẳng nhất.

Lượt phượt không phải là để đua tốc độ, vượt đèo dốc để người lái có thể nhẹ nhàng hòa trộn vào khung cảnh hoang sơ hùng vĩ, nhẩn nha ngắm nghía đất trời - Vì thế không cần quá vội vã, bạn cứ đi là sẽ tới.

Đèo dốc nhiều hiểm nguy hơn đường bình thường. Vậy nhưng khung cảnh trên những nơi cheo leo thường rất đẹp. Thậm chí, mình cho rằng trong một số rất nhiều cung đường: đèo dốc cũng là một trong những 'đích đến chính' của chuyến du phượt: hãy tận hưởng nó một cách an toàn.
Chúc bạn thượng lộ bình an trên mọi cung đường.

* Có bạn dị ứng với việc thả dốc nhưng để số vì máy vẫn phải làm việc (đây là việc ngược vì không tạo ra sức kéo mà là sức trì), ồn ào, hao xăng. Tuy nhiên, nếu cần thì vẫn phải làm vậy vì nó giảm tốc hiệu quả - còn thắng sẽ là sự bổ xung khi muốn dừng lại hẳn.

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Bãi Đầm Trầu - Côn Đảo

(DulichVN) - Bãi Đầm Trầu được xem là một trong những bãi tắm đẹp nhất tại Côn Đảo với mặt nước trong xanh, bờ cát mịn trải dài, những vạt rừng nguyên sinh, những rạn san hô.

< Bãi Đầm Trầu hoang sơ.

Bãi Đầm Trầu là một bãi biển nằm gần sân bay Cỏ Ống, diện tích của khu vực rất nhỏ 3,3ha, nằm ngoài Vườn quốc gia Côn Đảo. Từ đây du khách có thể thấy Hòn Cau ở phía xa. Bãi biển này rất hoang  sơ chưa có nhiều dịch vụ khai thác, rất thích hợp cho những buổi dã ngoại giữa trưa hè nóng bức.

Bãi Đầm Trầu được xem là bãi biển đẹp nhất trên đảo Côn Sơn và còn rất hoang sơ. Nơi đây có phong cảnh tuyệt đẹp với bờ cát mịn trải dài dưới chân vách đá dựng muôn hình.Trên một triền đá vươn ra tận biển nổi lên hai tảng đá lớn chụm đầu vào nhau như đôi chim đang âu yếm chăm sóc cho nhau,quên cả dòng chảy của thời gian. Đặc biệt là nước biển ở đây trong và xanh hơn bất cứ nơi nào. Sắc xanh một khoảng trời, một cánh rừng đổ bóng, hòa màu xanh trong của biển trời nơi ấy.

Địa danh Hòn Cau và Bãi Đầm Trầu bắt nguồn từ một truyền thuyết cổ xưa,câu chuyện về mối tình oan nghiệt của một đôi trai gái yêu nhau nhưng họ không thể lấy nhau vì họ là anh em cùng cha khác mẹ.

Buồn hận vì tình yêu đôi lứa không thành,chàng Cau đã bỏ nhà đến một hòn đảo cách xa chốn cũ hơn 10 dặm để ẩn dật cho đến khi chết,nơi chàng nằm xuống bỗng mọc lên một hàng cau xanh tốt quanh năm,tới mùa trái chín đỏ rực một vùng.Khi chàng trai bỏ quê hương ra đi,ngày ngày người con gái tên Trầu ra nơi vách đá khi xưa thường hò hẹn.

Khi thai nhi đã lớn, cũng là lúc nàng biết chuyện tình buồn của cha mẹ và hiểu rằng chàng Cau không bao giờ trở  về nữa. Vì quá tuyệt vọng, nàng  gieo mình xuống nước,nơi nàng bỏ xác có tên là Bãi Đầm Trầu từ đó. Cảm thương đôi bạn trẻ chết vì mối tình oan nghiệt, dân làng Cỏ Ống từ thuở ấy đã đặt câu ca để diễn tả nổi niềm bi đát của chàng Cau và nàng Trầu:

“Đi đâu mà chẵng thấy về
Hay là quần tía dựa kề áo nâu?
Ai về nhắn với Ông Câu
Hòn Cau cách Bãi Đầm Trầu bao xa?.

Đến thăm Hòn Cau và Bãi Đầm Trầu đầm mình vào dòng nước trong xanh kỳ ảo và chia sẻ với một mối tình lãng mạn nhưng oan trái của đôi trai gái đã tạo nên một truyền thuyết đẹp. Ngày nay mỗi khi du khách ra đến Côn Đảo thì Bãi Đầm Trầu là một điểm đến không thể bỏ qua trong hành trình về với xứ đảo.

Theo Du lịch Việt Nam
Du lịch, GO!



Mách nhỏ:
Du khách có thể leo lên những tảng đá để đến với bãi biển kề cận gần đấy, tuy nhỏ hơn nhưng rất yên tĩnh do ít dân cư.

Hang Trinh Nữ - Hang Trống

Hạ Long được biết đến với những đảo đá với muôn hình thù kì lạ, và những thạch nhũ lung linh bên trong các hang động. Nhưng khách du lịch Hạ Long còn biết đến thiên nhiên nơi đây với những truyền thuyết được lưu truyền trong dân gian, để giải thích về những hiện tượng thiên nhiên bí ẩn của vịnh Hạ Long.

< Trước cửa hang Trinh Nữ.

Hang Trống và Hang Trinh Nữ là 2 cái tên đã trở nên rất quen thuộc với các du khách trong và ngoài nước khi lựa chọn Hạ Long là điểm đến. Không chỉ bị thu hút bởi vẻ đẹp tuyệt diệu mà tạo hóa đã ban tặng cho 2 hang này, mà câu chuyện truyền thuyết về 2 hang cũng gây tò mò, hứng thú cho biết bao nhiêu người.

Hang Trinh Nữ nằm trên dãy đảo Bồ Hòn cùng với hệ thống động Sửng Sốt, hồ Động Tiên, Hang Luồn... cách Bãi Cháy 15 km về phía Nam. Với người dân đánh cá, họ coi hang Trinh Nữ là ngôi nhà thân yêu của họ, còn những đôi trai gái yêu nhau lại coi đây là biểu tượng, nơi thề nguyện của tình yêu.
Bước vào hang Trinh Nữ, ngay giữa lòng hang là bức tượng người con gái bằng đá, nằm xoã mái tóc dài, mắt hướng ra khơi xa đang mỏi mòn chờ mong và tuyệt vọng.

Đối diện với hang Trinh Nữ là hang Trống (còn được gọi là hang Con Trai). Bức tượng chàng trai hoá đá đang quay mặt về phía hang Trinh Nữ vẫn còn, ta như nghe thấy tiếng gào thét tuyệt vọng cùng những âm thanh gõ vào vách đá của chàng vẫn văng vẳng đâu đây. Những dấu tích của trận cuồng phong đêm đó vẫn còn đến ngày nay - đó là những đổ vỡ của đất đá ngổn ngang trong hang, tiếng gió gầm gào qua vách đá và những bọt sóng vẫn tung lên trắng xoá.

Hang  Trống và Hang Trinh Nữ chẳng những có rất nhiều nhũ đá và cảnh đẹp, mà còn hấp dẫn du khách vì một sự tích rất cảm động. Ở một hang có một tảng đá nằm ngang trông như một cô gái nằm xoã tóc vươn tay ra biển vì vậy được gọi là hang Trinh Nữ. Chiếc hang kia có một cột nhũ đá rất cao trông như một chàng trai khổng lồ đứng nhìn ra khơi xa.

Người Pháp xưa đặt cho hang cái tên La vierge (hang của người con gái).Truyền thuyết về hang Trinh Nữ là một câu chuyện tình bi thương

Chuyện xưa kể rằng: Xưa có một người con gái vạn chài xinh đẹp, nhà nghèo, gia đình cô phải đi làm thuê cho tên chủ cai quản vùng đánh cá. Thấy cô xinh đẹp, hắn ép gia đình cô gả cô làm vợ bé cho hắn, cô không chịu vì cô đã có người yêu, chàng trai đó đang ra khơi đánh cá để chuẩn bị cho ngày cưới của họ. Không làm gì nổi cô, tên địa chủ đã đày cô ra một đảo hoang nhằm khuất phục ý chí của cô, cô đói lả và kiệt sức.

Trong một đêm mưa gió hãi hùng, cô gái đã hoá đá nơi đây. Đó cũng là đêm chàng trai biết tin cô gặp nạn, chàng mải miết bơi thuyền đi tìm cô. Đến đêm, giông bão ập đến thuyền chàng vỡ nát, chàng dạt lên một đảo hoang, trong ánh chớp, chàng nhìn ra phía xa và nhận ra cô gái nhưng những lời chàng gọi đã bị gió mang đi. Chàng dùng hòn đá đập vào vách núi báo cho nàng biết rằng chàng đã đến. Chàng gõ khi máu trên tay chảy đầm đìa, tới khi kiệt sức và chàng hoá đá trong hang Trống này.

Hai hang cách nhau 700-800m qua một vụng biển nhỏ. Các cửa hang quay về hướng khác nhau. Đứng từ hang này mà hét to thì ở hang kia có thể nghe thấy. Dân chài nói là vào các ngày mưa to gió lớn, đi qua đây nghe tiếng gió đập vào vách núi bập bùng như tiếng trống.
Xem thêm >

Theo Khánh Chi (Thể Thao Việt Nam)
Du lịch, GO!

Homestay ở Khuôn Thần

(BGĐT) - Du lịch nhà dân (homestay) đang rất thịnh hành do xuất phát từ nhu cầu của du khách muốn tiếp cận, gần gũi, thông cảm hơn về văn hóa, nếp sinh hoạt, ẩm thực của người bản địa. "Homestay" đã xuất hiện ở khu du lịch Khuôn Thần, Lục Ngạn (Bắc Giang) vài năm trở lại đây.

Khu du lịch Khuôn Thần, cách TP Bắc Giang 50 km. Hồ Khuôn Thần có diện tích 145 ha. Quanh hồ có hơn 400 ha rừng thông và 3 nghìn ha rừng tự nhiên. Lòng hồ có 5 đảo thông, được trồng cách đây trên 30 năm. Cạnh đó là bản làng của người dân tộc Tày, Nùng, Sán Chí…với các trang trại bạt ngàn vải, hồng, na.

Là điểm du lịch tiêu biểu của Bắc Giang nhưng tại đây chưa có điểm lưu trú và dịch vụ cho khách du lịch, do vậy địa phương khai thác thế mạnh sẵn có là du lịch nhà dân. Ngoài cảnh quan đa dạng, nơi đây còn là tâm điểm của dân ca sloong hao, sli, lượn... là sản phẩm du lịch hết sức độc đáo, nhất là đối với loại hình du lịch  "homestay".

Tại Khuôn Thần, nhiều gia đình người Nùng đang sinh hoạt trong những ngôi nhà truyền thống tường trình đất. Trong nhà thường bày các dụng cụ sản xuất nông nghiệp, cày bừa, khung cửi dệt vải, các công cụ săn bắt cung, nỏ, chài lưới… Đây là lợi thế lớn cho Khuôn Thần trong việc phát triển du lịch cả về hiện tại cũng như trong tương lai.

Hiện nay ba bản Cấm Vải (dân tộc Sán Chí); bản Hà, bản Khuôn Thần (dân tộc Nùng) có khoảng 15 hộ gia đình đón khách "homestay". Khách lưu trú đều có chung nhận xét tốt về các gia đình này là: cảnh quan đẹp, người dân thân thiện, không gian sống trong lành, khí hậu mát mẻ do còn nhiều diện tích rừng (cả nguyên sinh lẫn rừng trồng) và luôn lồng lộng gió hồ…

Nhiều du khách rất thích thú khi được trải nghiệm cùng người dân đánh cá trên hồ, vào rừng lấy trứng kiến, lên nương trồng trọt, đi rừng tìm cây thuốc và buổi tối khách cùng chủ nhà uống rượu bên bếp lửa. Duy chỉ có một điều, người dân bản địa ở Khuôn Thần chưa có thói quen sử dụng nhà vệ sinh tự hoại nên nhiều lúc gây ra sự bất tiện cho du khách thành phố và người nước ngoài.

Giải quyết vấn đề này cần có sự hỗ trợ của chính quyền và ngành chức năng. Cần có chính sách tuyên truyền và hỗ trợ cụ thể, giúp người dân phát triển du lịch bền vững theo xu hướng "homestay”. Hy vọng Khuôn Thần sẽ có tên trong bản đồ du lịch và là điểm du lịch nhà dân hấp dẫn. Cũng từ "homestay", Khuôn Thần sẽ chuyển mình thành khu nghỉ dưỡng cao cấp trong tương lai không xa.

Theo Lê Đức Cương (báo Bắc Giang)
Du lịch, GO!