Hiển thị các bài đăng có nhãn Biển. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Biển. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Bình Tiên nay còn lại gì?

Bạn còn nhớ chuyến đi của mình hồi cuối tháng 9.2010 không? 'Sáu ngày đêm dzọc nát Bình Tiên, Bình Lập' đã cho bọn mình một cảm nhận thật đẹp về một vùng biển tựa xứ tiên, rất hoang sơ và người dân lại chân chất đến không ngờ. Ấy là khi đó nơi này đã được (hay bị?) giải tỏa, khu tái định cư cũng đã xuất hiện rồi nhưng một số nhà dân vẫn còn lác đác ven biển - khách phượt là bọn mình vẫn lang thang thoải mái.

Vậy nhưng bây giờ thì không còn sau mình thấy thông tin về vùng biển này từ báo Lao Động. Hóa ra, rất có thể chuyến vừa rồi mình chạy ngang Bình Tiên và không vào được có lẽ cũng do một nguyên nhân đặc biệt là rất có thể nhà đầu tư muốn 'kín cổng cao tường'?

Khoác “áo rách” cho làng biển Bình Tiên

(LĐO) - Một người dân thôn Bình Tiên (xã Công Hải, huyện Thuận Bắc, tỉnh Ninh Thuận) vừa té chết ở cống nước xây dựng cẩu thả nằm trong khu du lịch Bình Tiên. Vậy là dự án du lịch “khủng” này không chỉ đang khoác “áo rách” cho làng biển, đẩy cuộc sống của người dân ở đây vào cảnh bế tắc, mất kế sinh nhai... mà còn gây chết người!

< Cầu cảng xây dựng nham nhở gây mất mỹ quan biển.

Chị Nguyễn Thị Út Hiền - người báo cho tôi tin tai nạn chết người tại công trình xây dựng khu du lịch Bình Tiên - than thở: Bao đời dân chài nơi đây có cuộc sống ấm êm, sung túc. Nhưng tất cả đã loạn lên kể từ ngày có dự án khu du lịch Bình Tiên (ngày 14.3.2005, với tổng vốn giai đoạn 1 lên đến hơn 2.500 tỉ đồng). Đất đai dọc dài bờ biển bị băm nát ngổn ngang, rồi bỏ dở dang kéo dài đến nay. Dân làng chài được tái định cư (TĐC), nhưng sống lay lắt vì không còn ruộng đồng, không có việc làm; nhiều người lần lượt ly hương kiếm sống...

“Tan đàn xẻ nghé”

Chị Út Hiền tiếp tôi tại nhà trong khu TĐC khang trang, thấp thoáng cả nhà cao tầng. Thắc mắc, nhà cửa thế này mà rên đói thì vô lý quá. Chị phân trần: “Đó chỉ là cái vỏ ngoài thôi. Được vậy là do dân nhận tiền đền bù TĐC rồi dồn vốn vào làm nhà cửa, mua sắm, chứ cuộc sống thật của chúng tôi không giống như vậy. Đói là do bà con cứ tưởng được giải quyết việc làm như lời hứa của Công ty CPĐT và du lịch Bình Tiên (Công ty Bình Tiên). Ai ngờ dự án giậm chân tại chỗ; và năm, bảy năm rồi, dân rỗi nghề chứ không biết làm gì để sinh sống ở nơi mới. Miệng ăn núi lở, bao nhiêu tiền bạc cứ rứa đi hết”. Gia đình chị Hiền được bồi thường hơn 100 triệu đồng để TĐC, chỉ đủ xây nhà và ăn tạm thời gian ngắn. Chồng mất, một mình chị phải bươn chải nuôi 3 con, mẹ già. Gia cảnh kiệt quệ dần, chị đành vay mượn nuôi 3 con bò để trang trải sống qua ngày...

Trưởng thôn Bình Tiên - ông Phạm Hữu Phong - cho hay: Thôn Bình Tiên có 63 hộ với 257 khẩu. Ở nơi cũ, đất đai lên đến 176ha, kéo dài từ eo biển đến chân Vườn quốc gia Núi Chúa. Nhà nhà tha hồ trồng trọt, chăn nuôi, và vươn ra biển khơi đánh bắt con tôm, con cá. Có gia đình sở hữu đến hơn 8ha đất. Khi nhường “bờ xôi ruộng mật” cho dự án, dân chuyển đến nơi TĐC mới chỉ được cấp 400m2 đất ở/hộ và không có một tất đất sản xuất. Hiện nhiều hộ dân có hai, ba người con lập gia đình riêng, nhưng không có chỗ ở. Trong tình cảnh cuộc sống bế tắc, nhiều gia đình, anh em trong làng xóm đành bấm bụng “tan đàn xẻ nghé”, ly hương mưu sinh trong khó nhọc...

Không khỏi chạnh lòng xót xa khi chứng kiến trong thôn có đến 9 hộ không còn tiền lo cái ăn, học hành cho con cái, đành xoay xở bằng cách cắt bán bớt một nửa đất đang ở. Hay sau những tháng ngày “ngồi chơi xơi nước” chờ việc làm, đói lả, cả thảy có 15 hộ dân Bình Tiên lần lượt bán sạch cơ ngơi để đi đến các tỉnh khác tìm kiếm kế sinh nhai. Anh Bùi Xuân Linh, 40 tuổi, quê ở Phú Yên, mồ côi cha mẹ, lấy vợ và lập nghiệp ở Bình Tiên.

< Nhiều người dân vẫn sống tạm bợ trong khu TĐC Bình Tiên.

Cuộc sống gia đình anh đang “phất lên” như diều nhờ thu nhập từ đàn dê nuôi béo tốt, khi dự án du lịch Bình Tiên triển khai, anh đành chuyển đàn dê đi chăn nuôi ở vùng núi Phan Rang, nhưng dê bị chết dần vì thời tiết, đành bán sạch. Ông Nguyễn Kịp - cha vợ của anh Linh - tâm sự: “Ở khu TĐC không thể làm ăn được, thằng Linh đã dẫn vợ và 3 đứa con vào Phan Rang - Tháp Chàm. Còn tui già rồi đành bám trụ ở đây, chứ biết đi đâu, về đâu?”.

“Nhốt” dân TĐC trong khu du lịch!

Mất đất sản xuất, bà con nơi đây kéo nhau đi biển khai thác thủy sản. Nhưng Công ty Bình Tiên lại “tiệt” luôn đường dân sinh từ khu TĐC ra biển. Không có đường, dân đành đi nhờ đường tạm duy nhất ra biển nằm trong vùng dự án. Song, một lần nữa phía công ty này lại làm barie rồi treo biển “Công trường đang thi công, không phận sự cấm vào”! Có thời điểm, nhà đầu tư hoàn toàn không cho phép người dân đi lại trên con đường này. Biển trước mặt bỗng chốc như cách trở, như xa... vời vợi với người dân làng chài Bình Tiên!

< Đường ngách xuống biển bây giờ cũng không còn.

Lòng dân ở đây thêm rối bời, bất an vì đường làng đổ đá cấp phối lởm chởm nằm cạnh đường đất với nắng bụi, mưa lầy, gây đi lại khó khăn và thường xuyên bị tai nạn. Mới đây, cả làng Bình Tiên đau buồn trước cái chết thương tâm của ông Vũ Văn Bình (SN 1961). Ông Võ Thành Lũy - người dân Bình Tiên - nghẹn ngào kể: “Anh Bình vốn khỏe mạnh, đi giữ thuê xe cơ giới cho đơn vị xây lắp mặt bằng trong vùng dự án du lịch. Hôm ấy trời mưa, anh Bình chạy xe Honda đi khỏi nhà chừng vài trăm mét thì trượt xe té ngã và bị nước cuốn vào cống trên đường ra biển. Đơn vị thi công cầu cống đường quá cẩu thả, bỏ dở dang nên mới xảy ra cơ sự chết người đáng tiếc như vậy. Anh Bình ra đi, bỏ lại vợ và 4 đứa con đang tuổi ăn, tuổi học”.

Thêm bất hợp lý khi đất đai xã biển Công Hải dài rộng thế, nhưng không hiểu sao ngành chức năng tỉnh Ninh Thuận lại quy hoạch xây dựng khu TĐC nằm lọt thỏm trong vùng dự án du lịch Bình Tiên. Ông Phạm Văn Hòa - người dân Bình Tiên - bức xúc: “Ở xung quanh làng này đều là đất và cơ sở hạ tầng dự án du lịch.

Dân muốn kiếm một thẻo đất trồng rau ăn cũng không có. Họ quản tất tần tật mọi ngõ ngách, kể cả đường giao thông đi lại, nên chúng tôi có cảm giác như bị nhốt ở đây”. Không chỉ thế, cuộc sống của dân Bình Tiên chịu nhiều thiệt thòi khi hàng loạt công trình xây dựng cơ bản như trạm y tế, trụ sở thôn, đường dân sinh... không được nhà đầu tư quan tâm thực hiện. Trường tiểu học cơ sở tại thôn chỉ bố trí giáo viên dạy lớp mẫu giáo. Vì thế, ngày ngày các bậc phụ huynh phải vất vả chở con đi học cấp 1 ở cách xa cả chục cây số...

Dự án... khoác “áo rách” cho Bình Tiên!

Còn nhớ vào tháng 10.2009, nhà đầu tư cùng với đơn vị tư vấn nổi tiếng thế giới là Công ty Horwth Asia Pacific WATG (Mỹ) của Trung tâm Phát triển vùng Sena tiến hành lễ khởi công hoành tráng và công bố dự án du lịch Bình Tiên xây dựng hiện đại mang tầm cỡ khu vực và thế giới.

Quy mô với hệ thống khách sạn 5 sao 200 phòng, 59 nhà nghỉ cao cấp, sân golf 18 lỗ... ở ven biển; cụm khách sạn trên núi 100 phòng và 20 nhà nghỉ cao cấp; cụm 60 biệt thự, các dịch vụ công cộng, thương mại, thể thao biển... được vận hành bởi một công ty quản lý khách sạn có thương hiệu danh tiếng trên toàn cầu. Dự án này sẽ hoàn thành giai đoạn 1 vào năm 2012, hứa hẹn giải quyết việc làm cho hàng trăm lao động ở địa phương. Và chính quyền tỉnh Ninh Thuận kỳ vọng lớn vào khu du lịch Bình Tiên sẽ là bước đột phá để khai mở, đánh thức tiềm năng du lịch biển trong tương lai.

Thế nhưng, giờ đây, không chỉ “đẩy” dân mất kế sinh nhai, dự án du lịch Bình Tiên xây dựng ì ạch, kéo dài đã làm phá vỡ môi trường cảnh quan biển gắn với Vườn quốc gia Núi Chúa đẹp bậc nhất của Ninh Thuận, nằm giáp ranh với tỉnh Khánh Hòa.

Qua 8 năm triển khai, với 4 đời chủ tịch UBND tỉnh Ninh Thuận, hơn 90% hạng mục của dự án này vẫn còn... trên giấy! Tại công trình thi công, mặt bằng đã san ủi từng cụm nham nhở như chiếc áo rách; cầu cảng đóng cọc lởm chởm với đất đá ngổn ngang; vài căn nhà biệt thự chỉ mới xây dựng tường gạch rồi bỏ dở. Hàng trăm cây dừa mấy mươi năm tuổi dọc theo biển bị đào lên rồi đưa vào trồng tập trung bị chết sạch, và thân cây dừa khô được đem ra trồng làm trụ điện! Khi chúng tôi đến, công nhân ở đây đều nghỉ việc, chỉ có vài chiếc xe tải, máy xúc đang hoạt động cầm chừng. Đây đó những đàn dê, bò đang ung dung gặm cỏ ngay trên công trường xây dựng khu du lịch Bình Tiên...

Dù tỉnh Ninh Thuận đã nhiều lần nhắc nhở, nhưng nhà đầu tư nại lý do công ty không chủ động được vốn, phải chỉnh sửa thiết kế dự án nhiều lần và chỉ “hứa” suông trong việc đẩy nhanh tiến độ thi công dự án, các công trình dân sinh. Người dân Ninh Thuận đang hoài nghi liệu “bánh vẽ” của dự án “khủng” du lịch Bình Tiên có thể trở thành hiện thực?

< Bình Tiên ngày ấy...

Sẽ thu hồi dự án nếu vẫn chậm triển khai

Ông Trần Quốc Nam - Chánh Văn phòng UBND tỉnh Ninh Thuận - cho biết, dự án Bình Tiên quá chậm tiến độ gây mất lòng tin trong nhân dân. Tại cuộc họp nóng với Cty DL Bình Tiên mới đây, Chủ tịch UBND tỉnh Ninh Thuận - ông Nguyễn Đức Thanh - đã yêu cầu nhà đầu tư cần nghiêm túc nhìn nhận trách nhiệm cam kết của mình đối với tỉnh; cấp tốc giải quyết những vướng mắc của các dự án để triển khai nhanh các hạng mục công trình theo kế hoạch. Nếu nhà đầu tư tiếp tục vi phạm, dây dưa không thực hiện cam kết, thì sẽ xem xét thu hồi dự án trong thời gian tới.
Đáng tiếc cho một vùng biển đẹp, tiếc cho kỳ vọng của bà con khi đã lỡ trông chờ vào một dự án treo!

Theo báo Lao Động
Du lịch, GO!

Đảo Thẻ Vàng - Quảng Ninh

Đảo Thẻ Vàng nằm ở khu vực vịnh Bái Tử Long, cách Cẩm Phả khoảng 13km, cách thành phố Hạ Long 28km. Đảo thuộc xã đảo Thắng Lợi, huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh.
Điểm cao nhất trên đảo là 184m so với mặt biển, độ cao trung bình từ 80 đến 100m. Diện tích lúc triều thấp nhất là 12,25km² - khi triều cao nhất còn 10km².

Núi đồi chiếm 95% diện tích đảo, có độ dốc lớn và phân cắt sâu nên mùa mưa các suối chảy nhanh và chảy tràn; còn trong mùa khô thì suối cạn kiệt do không giữ được nguồn nước. Trên đảo có một ít cư dân sinh sống.

Rừng ở đảo phát triển trên trên đất feralit với một số loại cây thân gỗ như lim, trầm, hanu, cheo, ngát, vôi thuốc, trám trắng. Một ít chỗ có tre nứa xen kẻ. Trên đá vôi bị phong hóa thường thấy vàng anh, táu mật, sến đất, sâng... v.v. Riêng ở vùng ngập mặn có sú vẹt, cóc, cây mắm.

Rừng trên đảo ngày nay bị tàn phá nhiều, các loại gỗ quý bị khai thác bừa bãi nên cạn kiệt. Động vật trên đảo có lợn rừng, sơn dương, nai, hoẵng, khỉ, trăn... nhưng đã bị săn bắt dữ dội nên ngày càng hiếm.

Bãi tắm ở trên đảo tuy nhỏ nhưng sạch và đẹp. Hiện nay, đảo Thẻ Vàng đang được đầu tư để trở thành khu du lịch sinh thái. Trên đảo đang xây dựng khu du lịch để đón khách nghỉ cuối tuần. Một bãi tắm nhân tạo cũng đã được hình thành. Trong tương lai, một hệ thống nhà nghỉ với các dịch vụ du lịch khép kín sẽ được xây dựng để phục vụ du khách có nhu cầu nghỉ ngơi, thư giãn cuối tuần.

Du lịch, GO!

Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

Ra Hòn Sơn nghe chuyện liêu trai

(ĐVO) - Hòn Sơn (Sơn Rái) không phải hòn đảo quá hoang sơ để những tay phượt thủ thử sức, nhưng nó quyến rũ khi được bao phủ bởi những câu chuyện đậm màu sắc liêu trai và đỉnh Ma Thiên Lãnh kỳ bí.

Hòn Sơn nhìn từ xa như một quả núi khổng lồ, nằm giữa Hòn Tre và quần đảo Nam Du thuộc tỉnh Kiên Giang, cách đất liền khoảng 60 km. Để đến với Hòn Sơn, bạn có thể tiết kiệm thời gian bằng tàu cao tốc đi từ Rạch Giá với hành trình 1 giờ 45 phút với giá 140.000 đồng/vé; hoặc trải nghiệm cảm giác nằm võng lênh đênh trên tàu thường suốt 4 giờ với giá vé chỉ 70.000 đồng/vé.

Truyền thiết Sân Tiên trên đỉnh Ma Thiên Lãnh

Hòn Sơn có 7 đỉnh núi dính liền vào nhau, các đỉnh núi đều có truyền thuyết gắn liền với tên gọi của riêng mình, nhưng Ma Thiên Lãnh là đỉnh núi nổi tiếng hơn cả. Không chỉ cao nhất với độ cao khoảng 450m so với mặt nước biển, đỉnh núi này còn gắn liền với những câu chuyện thần tiên mang đậm chất thơ và cả những câu chuyện “ngày nay” đầy màu sắc “kiếm hiệp” được người dân đảo truyền miệng nhau.

Theo truyền thuyết ngày xưa, trên đỉnh Ma Thiên Lãnh có một tảng đá bằng phẳng, với phong cảnh xung quanh rất đẹp nên nhiều tiên nữ thường xuống vui chơi tên gọi là Sân Tiên, là một bảo chứng cho câu chuyện đó.

Ngày nay, khi con người đến đây khai phá, trải qua hàng trăm năm, thỉnh thoảng có những tu sĩ và những kẻ buồn tình, sầu đời lên Sân Tiên tu thiền. Họ ẩn cư trong một hang đá có khắc dòng chữ “Mai Dương Kiếm Pháp”. Cuộc đời, tính tình và cách hành xử của những người này được người dân truyền miệng với những câu chuyện nửa hư nửa thực.

< Đường lên Ma Thiên Lãnh bắt đầu là hàng trăm bậc cấp đá, xi măng.

Để chinh phục đỉnh Ma Thiên Lãnh, bạn phải bắt đầu từ trung tâm Bãi Nhà theo hàng ngàn bậc cấp nằm giữa những rẫy chuối, vườn mãng cầu, xoài và những vạt rừng nguyên sinh.

Cái u u tịch tịch do cây rừng che hết ánh nắng và hai bên là cây cối um tùm cũng làm cảm giác bất an tăng lên. Những tiếng động vật kêu xung quanh làm người yếu bóng vía sởn da gà, nhất là khi đi chỉ 1 – 2 người. Tuy nhiên, nếu đi vào ngày nắng thì thật may mắn, bạn sẽ không lo nhiều muỗi mòng rắn rết, chỉ phải dè chừng một số đoạn lá khô trơn trượt dễ ngã.

Cách Bãi Nhà khoảng 2 km có một tượng Phật được người dân nơi đây gọi là Phật Lộ Thiên, đi thêm khoảng 400m nữa bạn sẽ gặp chùa Phổ Tịnh nằm giữa núi rừng. Sân Tiên cách đó khoảng 2 km.

< Một phần của Sân Tiên, nơi mà theo truyền thuyết kể lại, có tiên hạ phàm chơi đùa.

Khi lên Sân Tiên, bạn đừng mải mê ngắm toàn cảnh đất trời bao la, núi rừng hoang dã giữa biển xanh ngắt mà quên việc tìm hiểu những dấu tích của các “dị nhân” còn lưu khắc trên đá như tên, tuổi, ngày đến, ngày đi, số năm tu,…

Mọi mệt mỏi sẽ tan biến ngay khi tới đỉnh, nơi bạn có thể nhìn thấy cả núi, cả trời và biển xanh thăm thẳm. Nếu may mắn, bạn còn được chứng kiến cảnh bầy khỉ lâu năm vui đùa, chuyền từ cành nọ sang cành kia, hoặc chụp được ảnh những loài chim lạ đang bay ngang…

Hoang vắng, êm đềm

< Hang đá Mai Dương Kiếm Pháp, nơi có những vật dụng sinh hoạt làm bằng cây rừng của đạo sĩ, dị nhân nào đó.

Sau khi chinh phục đỉnh Ma Thiên Lãnh, Hòn Sơn còn có 5 bãi biển và 1 ghềnh đá hoang sơ, trong đó Bãi Bàng có phong cảnh đẹp nhất, nhiều cây dừa nghiêng nghiêng phủ bóng mát xuống một phần bãi cát trắng dài khoảng 1 km, bãi biển hoang vắng và êm đềm.

Đây là nơi thích hợp nhất để bạn tắm biển. Không chỉ có phong cảnh trữ tình, đây còn là bãi biển rất sạch sẽ. Đặc biệt, ở đây còn có dòng suối Tiên nước trong vắt chảy từ đỉnh Ma Thiên Lãnh xuống ngay Bãi Bàng làm nước ngọt cho bạn tắm sau khi vùng vẫy cùng sóng biển.

Tên gọi chính của đảo là Lại Sơn, một trong 4 xã đảo thuộc huyện Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang. Tuy nhiên, người dân vẫn thường hay gọi đảo giản dị là Hòn Rái, Hòn Sơn hay Hòn Sơn Rái. Ngay từ cái tên của đảo đã có nhiều truyền thuyết. Có người nói, Hòn Rái có tên do trên đảo xưa có nhiều cây dầu rái, loại cây cho nhựa để xảm thuyền và quét lên vỏ thuyền chống nước biển ăn mòn. Nhưng không ai biết loài cây ấy bây giờ ở đâu.

Cũng có người cho rằng có tên như vậy là do đảo trước kia có nhiều rái cá sinh sống. Còn các cụ già thì kể vào khoảng  năm 1777, lúc chạy trốn quân Tây Sơn, Nguyễn Ánh đến Hòn Sơn lánh nạn. Lúc ấy, có một con rái cá khổng lồ đã bắt rất nhiều tôm cá dâng cho ông. Tại mặt nam bãi Nhà với độ cao 300 mét, còn tảng đá có bài thơ tương truyền của Nguyễn Ánh để lại càng làm cho câu chuyện thuyết phục hơn.

Không ai biết đích xác chuyện nào là thật, chuyện nào là hư cấu nhưng người dân và khách phương xa đến đây vẫn tiếp thu tất cả, ghi nhớ tất cả để kể lại cho nhau, để tò mò và bị cuốn hút nhiều hơn.

Ngoài việc tham quan tận mắt và đắm chìm trong nước biển, nơi những cảnh đẹp nên thơ trên 4 bãi của xã đảo: bãi Giếng, bãi Bấc, bãi Bàng, bãi Nhà và bãi Thiên Tuế. Chúng ta còn có thể hiểu hơn về con người và cuộc sống dân đảo khi đến các di tích văn hóa lịch sử như Đền thờ Nam Hải Đại tướng quân, Đình thần Lại Sơn, Miễu Bà Cố Chủ, Thánh Thất Cao Đài, chùa Hải Sơn,...

Theo Tây Phương (báo Đất Việt)
Du lịch, GO!

Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

Nha Trang ngày đông

(VnExpress) - Không khí se lạnh ở đây khiến bạn phải khoác tấm khăn mỏng, chiếc áo len choàng và chỉ nghịch đôi chân trên cát.

Tháng 12, trời đã lạnh với bầu không khí ảm đạm của tiết trời mùa đông. Ảnh hưởng ít nhiều không khí lạnh của miền Bắc, Nha Trang cũng vào thu và sang đông. Dù không phải cái lạnh cắt da cắt thịt, áo đơn áo kép mặc trong mặc ngoài như ở ngoài Bắc, nhưng cũng đủ cho người dân nơi đây khoác thêm tấm áo và chỉ đi dạo biển thay vì lao ùm ùm xuống tắm như những buổi sáng mùa hè.

Tôi đến Nha Trang vào những ngày gần lễ Noel, khi thành phố đang giăng đèn kết hoa và các khách sạn đua nhau trang hoàng cho mặt tiền của mình bằng những cây thông và đèn, nến. Còn 2 tuần nữa, các khách sạn tại đây sẽ chật kín khách đi nghỉ lễ, vui chơi, còn vào giờ này, thành phố đa phần là các vị khách nước ngoài, đặc biệt là khách Nga đến nghỉ sớm.

Nha Trang phát triển nhanh chóng trong 10 năm trở lại. Dọc con đường Trần Phú sát biển là những khách sạn lộng lẫy 4 - 5 sao, con phố hào nhoáng với đủ dịch vụ cho khách đến chơi: nhà hàng, quán café, quán ăn…

Đến thành phố này, tôi thường lùi sâu vào phía bên trong, ở trong những khách sạn đơn giản và gần gũi với người dân hơn. Trước mặt khách sạn là quán café vỉa hè, góc trái là quán cơm bình dân đông dân đến ăn vào buổi trưa, kế chếch bên kia đường là dãy hàng bán bún riêu, bánh canh. Chỉ một bước từ khách sạn đi ra là lạc vào thế giới đời thường của những người Nha Trang hồn hậu.

Trời se lạnh, tôi khoác tấm áo choàng mỏng, quàng khăn và đạp xe ra bãi biển Nha Trang. Không có ánh mặt trời nhảy nhót, bầu trời xám một màu. Hàng phi lao nghiêng theo gió và trên bãi biển không có một ai xuống tắm như thường thấy. Một vài vị khách nằm dài trên ghế đọc sách. Số khác đi bộ dọc bài biển trên những đôi chân trần. Biển Nha Trang phẳng lặng, gió chỉ đủ làm mặt nước lăn tăn. Tôi bỏ giày, nhúng đôi chân trần xuống biển. Làn nước lạnh nhanh chóng bao bọc lấy đôi chân, cảm giác dễ chịu.

Đi biển những ngày đông không phải để tắm biển mà để hưởng một không khí khác từ biển khơi. Biển vắng người, lồng lộng những cơn gió mang hơi biển. Tôi tìm một chiếc ghế dài khuất sau những chiếc ô, nằm dài. Những cơn mưa làm vùng biển này lạnh hơn. Gió thổi tung những chiếc khăn quàng. Những cặp đôi dường như nép sát vào nhau hơn.

Đi biển những ngày đông mang một cảm giác khác. Không bikini sặc sỡ, không những tiếng cười tiếng nói, những buổi chiều ồn ã. Biển êm đềm lặng lẽ và hiền hòa. Trời đã bắt đầu về chiều, ánh đèn đường cùng ánh đèn của các ngôi nhà đã bắt đầu tỏa sáng. Con phố đêm Nha Trang rực trong ánh đèn màu. Chiếc xe đạp lặng lẽ những vòng quay theo dọc con đường biển, ngược con gió lạnh xuôi về phía cầu, nơi có một người bạn đang hẹn tôi trong một quán hàng giản dị nhìn ra biển.

Tôi thích Nha Trang những ngày không kín đặc khách du lịch trong các khách sạn, nhà hàng, quán ăn. Tôi thích Nha Trang vắng những cánh dù lượn màu sắc trên biển cả. Nha Trang bình yên với cuộc sống thường nhật, khi mùa đông sang, biển hiền hòa vỗ về mỗi chiều hôm.

Theo Lam Linh (VnExpress)
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

Ra Đại Lãnh ăn “thuồng luồng” biển

(ANTĐ) - Mươi mười lăm năm trước đây muốn ra Bãi Môn - mũi Đại Lãnh phải đi bộ xuyên rừng hoặc đi bằng thuyền. Bây giờ thì khác, dân “ phượt”  thả phanh phóng xe máy trên con đường láng nhựa phẳng lỳ Phước Tân- Bãi Ngà (con đường nối cảng Vũng Rô với thành phố Tuy Hòa) chạy dọc ven bờ biển Phú Yên lộng gió, rừng dừa thơ mộng, cảnh đẹp huyền ảo như một một bức tranh thủy mặc.

Bờ biển Việt Nam có hai điểm cực Đông, điểm thứ nhất là Mũi đôi thuộc tỉnh Khánh Hòa nhô ra xa phía Đông ngoài khơi, nhưng thấp hơn. Mũi Đại Lãnh tụt vào trong một chút nhưng cao hơn, nên người dân ở đây tự hào tuyên bố: Nơi đây đón ánh mặt trời đầu tiên của Việt Nam.

Đứng từ bãi Bạch Môn (còn gọi là bãi Môn) ngước nhìn mũi Đại Lãnh, du khách thấy Đại Lãnh giống như một ngọn núi, đến gần hơn lại thấy giống như hòn đảo vì có một dòng suối ngọt trong vắt chảy quanh tách Đại Lãnh ra khỏi đất liền. Nhưng thực chất Đại Lãnh là đất liền. Du khách tắm biển xong có thể lên ngâm mình thư giãn trong dòng nước ngọt sạch, mát lạnh ngắm bầu trời cao, xanh biếc.

Hải đăng mũi Đại Lãnh được người Pháp xây dựng năm 1890 gồm khối nhà cao 5m, diện tích 320m², dưới có bể ngầm chứa nước mưa. Trên trần nhà đặt hệ thống pin mặt trời cung cấp năng lượng cho ngọn hải đăng chiếu sáng và điện sinh hoạt cho những người gác đèn. Tháp đèn là khối hình trụ, thon đều, màu xám, cao 26,5m so với nền tòa nhà, 110m so với mặt nước biển. Hải đăng có thể phát sáng xa 27 hải lý. Bên trong hải đăng là một cầu thang cuốn 110 bậc bằng gỗ lim nhẵn bóng cùng thời gian.

Anh Nguyễn Ngọc Thắng, Trưởng trạm Hải Đăng, cùng các chiến sĩ canh “mắt biển” hiếu khách, tiếp đón  khách rất nhiệt tình. Kiêm luôn hướng dẫn viên du lịch, anh tự hào kể cho chúng tôi nghe lịch sử ngọn hải đăng, “Địa chỉ đỏ” Vũng Rô, chiến công của những con tàu không số…

Trong ráng chiều chạng vạng, từ ngọn hải đăng, các chàng lính trẻ dẫn chúng tôi xuống bãi đá dưới chân núi để hưởng thú vui câu cá. Các anh giải thích, biển có nhiều loại cá, đặc biệt là cá chình ngọt thịt, thơm ngon. Trong dân gian các chình được gọi là “thuồng luồng” biển. Chúng tôi quăng câu, thời gian chưa hút hết điếu thuốc đã thu ngay chiến lợi phẩm: Một con cá chình cắn câu, nặng 7kg dài 1m, chủ nhà đem làm thịt, ướp đủ loại gia vị.

Cả bộ xương, đầu, đuôi cho vào nồi lẩu. Các loại rau “sạch”: hành, thơm, thìa là, ớt… của nhà trồng được bày biện trên bàn đá quanh nồi lẩu bốc khói. Lửa đốt lên, than hồng rực đỏ, thịt “thuồng luồng” biển xâu vào que tre, mỗi người một xiên tự  nướng. Mùi cá thơm ngậy. Cá nướng nhâm nhi với bát rượu sâm đất giữa trời biển bao la thắm tình quân dân là một kỷ niệm không bao giờ quên. Chúng tôi vừa lai rai, vừa hát, quyết định ngủ đêm trên hải đăng để sớm mai được đón ánh bình minh.

Mới 4 giờ sáng, trăng vẫn mang hình lưỡi liềm treo lơ lửng trên đầu, không ai bảo ai, tất cả đều đã dậy để được chứng kiến thời khắc đón ánh nắng đầu tiên trong ngày trên đất liền Việt Nam. Các loại máy ảnh chuẩn bị cầm sẵn trong tay hồi hộp chờ đợi…

Bỗng bóng tối tách ra, chân trời đằng Đông giữa những mảnh màu hồng vàng rực xuất hiện nhiều đám mây bồng bềnh kết lại thành muôn vàn hình thù kỳ dị, rồi tia nắng đầu tiên của một ngày mới bừng lên tạo một khoảng hồng vàng huyền ảo loang rộng trên mặt biển. Khoảnh khắc tuyệt vời được thu vào ống kính để khoe với bạn bè.

Theo Lê Sĩ Tứ (An Ninh Thủ Đô)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Bãi Trước Hòn Ngọc Mỹ Giang (P2)

Đầu cồn Nọc Giả Mỹ Giang,
Một con đò nhỏ miên man đợi người.

< Một góc cồn Nọc Giả nhìn từ hướng đất liền.

Khu vực cồn Nọc Giả khá rộng, ước chừng vài mẫu, vị trí bằng phẳng, thông thoáng, bãi biển dài hơn hai trăm mét, cát mịn trắng ngần và sóng biển nhẹ nhàng, êm dịu, phong cảnh rất nên thơ. Cồn Nọc Giả nằm trong phạm vi Bãi trước, là địa điểm gần nhất từ đảo đến đất liền. Vào mùa nước cạn, lòng biển nơi đây trơ đáy, và một bãi cát như được bồi lên chạy xuyên suốt từ cồn Nọc Giả vào đến đất liền (bờ biển làng Mỹ Giang mới). Với những ưu điểm nói trên, cồn Nọc Giả bao đời nay là cửa ngõ của người dân trên đảo vào đất liền hoặc ngược lại.

Trước năm 54, khu vực Nọc Giả còn rất hoang vu, trống vắng, cây cỏ thưa thớt và chưa có căn nhà nào dựng lên nơi này. Khu dân cư và mọi sinh hoạt làng xóm nằm một quãng cách xa mấy trăm mét. Là cửa ngõ của làng tiếp cận với đất liền, nhưng lại là vùng đất ít sự quan tâm nhất. Ngoài một cây keo mọc trơ trọi ngay đầu cồn như cột trụ thiên nhiên làm cái mốc ấn định vị trí đầu làng, và dưới bãi, một con đò nhỏ cô đơn neo đậu để đưa người trên đảo qua lại, người ta chẳng thấy một sinh hoạt nào khác khả dĩ tạo cảm giác ấm cúng khi bước chân đến đầu làng. Chung quanh nơi đây là bờ bụi, một số cây mù u, xương rồng mọc bừa bãi, càng khiến cho không gian nơi đây thêm phần hiu quạnh.

Sau ngày hồi cư vào năm 75, số dân trở về đảo nhiều gấp đôi lần trước thời điểm di cư. Khu dân cư có sẵn trước đây được mở rộng thêm và lan dần lên đến khu vực Nọc Giả. Ngoài ra, Tập đoàn lưới đăng hòn Đỏ cũng dựng lên một nhà thùng muối mắm khá quy mô ngay tại cây keo biến vùng này trở thành một xóm dân cư mới khá lý tưởng và sinh động với một không gian thoáng mát có những căn nhà nho nhỏ núp dưới những hàng dừa non mới trồng và một vùng bờ biển cát trắng như pha lê, mềm mại uốn cong như giải lụa đào ngời sáng. Vào những đêm trăng treo lơ lửng trên đầu, Nọc Giả là tụ điểm của những nhóm thanh niên nam nữ có tâm hồn lãng mạn và họ ngồi từng cụm nhỏ, đốt lửa lên, ca hát, làm thơ càng làm cho không gian nơi đây thơ mộng, yên bình.

Đầu cồn xuất hiện cây keo,Ngời xanh màu lá, thân treo lưng trời....Con đò núp bóng Bàn Than,Đêm ngày đưa khách, gian nan chẳng màng.
Ngày nay, Nọc Giả đã trở thành hoang vu, tiêu sơ. Dấu vết một thời có người cư trú nơi đây đã theo thời gian xóa mờ, có chăng còn lại những cội dừa cằn cỗi, cành lá xác xơ, đọt vàng, đọt úa vì thiếu vắng bóng người. Con đò xưa bao đời thủy chung đưa khách, cũng mòn mỏi theo thời gian để rồi mục rửa tan vào lòng biển. Cây keo ngày trước với cành lá vươn cao, tỏa rộng, từng là nơi tránh nắng của khách đi đò, giờ đây trơ trụi một gốc cây già.

Mũi Bàn Than

Bàn Than trọng trấn phương đoài,
Ngăn ngừa dòng xoáy cuốn trôi đất bồi.

Ngược theo chiều quay của kim đồng hồ,  từ đầu cồn Nọc Giả, chúng ta rảo bước dọc theo bờ biển được chừng hơn trăm mét, sẽ bắt gặp nhiều cụm đá hoa cương màu đen tuyền nằm liền nhau và bằng phẳng từ bãi cát chạy dài ra tới lòng biển. Dân làng chúng ta gọi đây là mũi Bàn Than.  Đảo Giăng có khá nhiều địa điểm có những cái tên nghe rất ngộ nghĩnh, và mũi Bàn Than là một trong những địa danh có cái tên ngồ ngộ như thế. Người dân trên đảo ai cũng quen thuộc cái tên Bàn Than chẳng phải vì âm hưởng nghe hay hay, dễ nhớ mà vì nó nằm ngay đầu làng và nổi bật lên một màu đen tuyền, kỳ ảo.

Mũi Bàn Than - Mũi Bàn than nhìn về hướng tây có nhà máy đóng tàu HVSS
Vào những ngày nước mẫy, từng đàn cá đối hoặc cá dò, cá dìa theo dòng nước kéo nhau vào ăn rong bám trên các cụm đá tại mũi Bàn Than. Những người thợ chài giỏi, tay ôm chài, yên lặng, bình thản, kiên nhẫn chờ, khi đàn cá say mồi, tỏ ý lơ là liền nhanh như chớp, quăng mẻ chài ra. Thế là hôm đó dư cá để vừa bán, vừa biếu, vừa đủ nấu bữa cơm chiều mà chẳng cần phải đi đâu xa xôi chi cho mệt. Riêng các thanh niên trong làng, ưa thức khuya, thích vui nhộn, họp nhau thành nhóm và đem lưới ra giăng tại ngay mũi Mồng Gà. Thời gian chưa đầy tiếng đồng hồ là đã giăng bắt khá nhiều con cá. Đêm ấy, sự thích thú và vui nhộn càng tăng thêm cao độ.

Đó là chúng ta nói về những năm trước, khi hòn đảo Giăng còn người dân làng chài Mỹ Giang cư ngụ. Bây giờ thì các loài cá nhỏ ven bờ trên hòn đảo này hình như cũng đã âm thầm di tản đến vùng khác, giống như cư dân nơi đây vậy.

Bãi Trước

Bãi trước Hòn Ngọc Mỹ Giang,
Lung linh sóng nước, thênh thang mây trời.
Mái chèo lơ lửng buông lơi,
Con thuyền vô định chơi vơi giữa dòng.

Bãi Trước, dải lụa đào ngời sáng của Hòn Ngọc Mỹ Giang.
Bờ biển Bãi Trước hòn Giăng có chiều dài hơn cây số. Đây là vùng bờ biển tương đối ít sóng gió nhờ nằm quay mặt về hướng nam, và được sự che chở, ngăn chận triều cường, sóng dữ của bãi Mũng Mương và mũi Mồng Gà ở mặt bấc. Khi dân làng ta còn cư ngụ trên đảo, thì vùng Bãi Trước là khu dân cư. Nhà cửa được dựng lên từ đầu mũi Bàn Than đến gần khu vực mũi Mồng Gà và sâu vào chân núi Cấm và núi Bà Hiền. Vùng biển trước bãi được chọn làm nơi neo đậu ghe thuyền còn gọi là bến ghe làng Giăng. Việc sinh hoạt nghề chài lưới rất thuận tiện vì nhà cửa và bến ghe kề sát bên nhau ở một vị trí khá hiền hòa, sóng êm, biển lặng. Tuy vậy cũng có đôi lúc gian nan, như vào những năm gió bão lớn, triều cường cao độ, nước biển dâng lên nhiều mét, đảo Giăng lại là nơi đầu sóng, hứng chịu cuồng phong và bão táp hơn những vùng trong đất liền bên cạnh. Những lần gặp phải sự cuồng nộ của đại dương như thế, dân làng ta đều sơ tán lên Bến Đò, thuộc đầm Hòn Khói lánh nạn.

Vào những thập niên đầu của thế kỷ 20, vùng biển Bãi Trước luôn tấp nập những chiếc ghe bầu (một loại thuyền nan đan bằng tre của vùng Bình Định). Trên những chiếc thuyền buồm to lớn này gồm nhiều thành phần, người Hoa kiều, người gốc Huế, Bình Định, v.v... Họ đến làng Giăng thu mua các loại hải sản quý như đồi mồi, sa cừ, mai rùa, cá tôm khô và bán lại các loại hàng khô giá trị như vải, lụa, đồ sứ, đồ đồng, hoặc các loại thuốc trị bệnh như hổ cao, sâm nhung, rượu thuốc trị đau nhức và cho đến những thứ vụn vặt khác từ cây kim, sợi chỉ, v.v...Nhờ sự giao thương thường xuyên và lâu dài với các thương nhân ngoài xứ, nên dân làng ta thu thập được nhiều điều hay lạ, tân kỳ, hấp thụ nhiều tư tưởng tích cực, trong đó có một số lãnh vực ảnh hưởng sâu xa đến sinh hoạt, tập quán trên đảo vào thời đó là tinh thần ưa chuộng võ nghệ và lòng ái quốc trong bối cảnh nước nhà bị đô hộ.

Bãi trước, góc nhìn về hướng tây có làng Mỹ Giang hiện tại - Trước mặt làng hòn Thẹo nằm ngang.
Vùng bờ biển Bãi Trước đơn thuần là một vùng biển nông, nước không sâu và đáy biển chỉ toàn cát lẫn bùn non, rất thích hợp để trở thành một sân chơi dành cho trẻ nít trong làng vào những mùa nước cạn. Dù không tập trung nhiều cá, tôm, cua, ốc như các bờ biển khác trên đảo, nhưng cũng có một số loài cá thích ăn vi sinh tại những đáy biển nhiều bùn như cá đối, cá móm, cá lia thia và thế là các vị con nít trong làng đã có đối tượng để vừa giải trí vừa tập làm dân chài kế nghiệp cha ông trong những chiều nhạt nắng hoặc những đêm trăng non tỏa sáng mờ mờ.

Những đứa trẻ mà chúng ta vừa nói ở trên, nay có người bước qua tuổi cổ lai hy, có người đôi ba mươi tuổi. Điểm chung của họ là ngày ngày nhìn qua Bãi Trước như cố tìm lại những hình ảnh ngọt ngào của chuỗi ngày thơ ấu để vơi đi những khắc khổ trong va chạm của dòng đời hiện tại.

Còn tiếp:
Hòn Ngọc Mỹ Giang (P1)
Bãi Trước Hòn Ngọc Mỹ Giang (P2)
Mũi Mồng Gà (P3)

Theo Tam Đạo (Ninhhoatoday.net)
Du lịch, GO!

Hòn Ngọc Mỹ Giang (P1)

Ai về Hòn ngọc Mỹ Giang,
Cho tôi nhắn gửi  trăm ngàn nhớ thương.

Hòn Giăng tức Hòn Ngọc Mỹ Giang, hay còn gọi là Giang Đảo (hòn đảo của làng Mỹ Giang), một cái tên nghe chừng rất mới, rất lạ cho những ai chưa biết về hòn đảo lẻ nằm trong vịnh Vân Phong, cách thành phố Nha Trang theo đường biển về hướng bắc chừng 20 cây số. Cùng là một trong những hải đảo nằm dọc theo bờ biển Khánh Hoà nhưng Hòn Giăng ít được biết đến như hòn Tằm, hòn Tre, hòn Yến vì những hòn đảo này có vị thế là nằm trước mặt thành phố du lịch biển Nha Trang. Người dân địa phương và khách du lịch biết đến hòn Tằm, Hòn Mun, Hòn Tre vì phong cảnh những nơi này hoang dã, tĩnh lặng, ngời lên nét đẹp vùng biển nhiệt đới với những bãi tắm cát mịn cùng biển xanh trong vắt và những rặng san hô luôn có từng đàn cá muôn màu, muôn sắc bơi lượn.

Hòn Ngọc Mỹ Giang cùng là hải đảo, nên cũng hội đủ những đường nét thiên nhiên và không gian tuyệt diệu trời ban, không thua kém cái đẹp của các đảo bạn, gia dĩ có phần trội hơn nhờ vào địa thế đắc lợi là nằm sát đất liền, cách bờ không quá 500 mét, và nằm trong vịnh Vân Phong, quanh năm sóng nước êm đềm, hiền hoà nhất trong những đầm vịnh của vùng biển Khánh Hòa.

Từ hai trăm năm về trước, Hòn Giăng đã là một hải đảo có người cư ngụ. Những người sinh sống đầu tiên trên đảo chẳng phải là dân địa phương hoặc những vùng lân cận như Thủy Đầm, Ngân Hà, Bá Hà thuộc khu vực Hòn Khói đến đảo lập làng. Họ là những chiến sĩ dưới trướng anh hùng vĩ đại Quang Trung, từ Bình Địng lưu vong vào Khánh Hòa trong thời kỳ cuối của cuộc chiến với quân nhà Nguyễn Ánh. Họ chọn đảo Giăng để an cư, lạc nghiệp vì điều kiện an ninh cho chính họ vào thời đó và cũng vì nét đẹp cùng sự trù phú của vùng biển Vân Phong này. Họ là Tổ Tiên của  con dân làng đảo Mỹ Giang và từ đó cho đến nay, trải qua bao thế hệ, trải qua bao nghịch cảnh chiến tranh, thiên tai, bao lần sơ tán, chạy loạn vào Nha Trang hoặc ngược lên Hòn Khói, nhưng người dân đảo Giăng vẫn không bỏ làng, đời này tiếp đời nọ kiên trì giữ gìn hòn đảo tổ tiên như gìn giữ núm ruột của mình.

Hòn Ngọc Mỹ Giang buổi rạng đông.
Sau 30 tháng 4, 1975, dân Mỹ Giang đang cư ngụ tại làng Cù Lao, Xóm Bóng, lần lượt hồi cư, trở về đảo sinh sống, dù rằng trong số này, nhiều người đã có đời sống sinh hoạt rất ổn định trong quá trình cư trú tại Nha Trang. Họ về lại quê xưa vì con người của họ đã thuộc về đảo. Trong tâm hồn và huyết mạch của họ, đảo Giăng là miền đất Hứa, là linh hồn, báu vật thiêng liêng cần phải đời đời lưu giữ. Vào năm 1979, sau 4 năm kể từ ngày hồi cư, người dân trên đảo một lần nữa phải di dời vào vùng đất liền bên cạnh lập lên làng mới vì những quyết định của Chính quyền. Kể từ đó, hòn đảo trân quý của dân làng Mỹ Giang, nơi mang âm hưởng thiêng liêng của tổ tiên, giòng tộc, nơi phát nguồn của mọi thân yêu đùm bọc, nơi gắn bó với bao hình ảnh kỷ niệm, trở nên hoang vắng, trơ trọi.

Những năm sau này, người dân làng Mỹ Giang thường nghe được nhiều nguồn tin cho rằng hòn đảo Giăng của họ sẽ trở thành một vùng du lịch biển đảo sinh thái tầm vóc quy mô, có sự đầu tư từ nước ngoài, hoặc sẽ trở thành kho chứa dầu lên đến cả triệu mét khối vì nhu cầu phát triển vùng vịnh Vân Phong trở thành hải cảng trung chuyển lớn nhất nhì Đông nam á. Nhưng dù dự án nào được thực hiện, hoặc một sự thay đổi nào xảy ra trên đảo, đối với người dân Mỹ Giang, đều nối dài thêm thương tiếc, lớn dần thêm sự mất mát.

Núi Cấm
Hòn Ngọc Mỹ Giang là một hải đảo duy nhất trong các hòn đảo của vùng biển Khánh Hòa nằm gần đất liền nhất: cách đất liền không quá 500 mét. Đảo Giăng có diện tích ước chừng hai trăm mẫu, nằm về phía nam vịnh Vân Phong, trong đầm Thuỷ Đầm, thuộc huyện Ninh Hòa, xã Ninh Phước. Đảo có hình thể như quả xoài và khá bằng phẳng. Toàn đảo chỉ có bốn ngọn núi thấp là núi Cấm, núi Bà Hiền, Núi Nam cùng núi Nhọn. Ngoài ra dân làng Mỹ Giang vẫn thường gọi một đồi cát nằm cạnh núi Nam gần khuôn viên đất chú Bốn Hồng là núi Trọc.

Tuy nhiên đó chỉ là một đồi cát nhỏ, độ cao chỉ được vài mét, nhưng được nâng cấp thành núi lý lẽ do bởi người xưa có ý định cân bằng số lượng núi ngang với số lượng bờ biển trên đảo chăng?
Đảo có năm bờ biển, trong đó ba bãi cát dài trên cây số là Bãi Trước, Bãi Mũng Mương cùng Bãi Sau. Hai bờ biển có khá nhiều mõm đá gồ ghề nhô ra là bờ biển Mồng Gà và Bực lở. Vùng đất ngay giữa đảo là một cánh đồng cỏ rộng chừng vài chục hecta, một đặc điểm của tầng địa chất nơi đây mà ít khi ta gặp trên những hải đảo bé nhỏ khác. Ngoài ra, khu vực gần đất liền nhất là một đồi cát thoai thoải, khá rộng và rất đẹp, mà dân làng gọi là Nọc Giả. Nơi đây là cửa ngõ của đảo để vào đất liền bằng đường bộ.

Núi Bà Hiền.
Bây giờ chúng ta cùng nhau thăm lại Hòn Giăng, hải đảo truyền đời của ngư dân làng chài bé nhỏ Mỹ Giang.

Bên này bờ đất liền nhìn qua Hòn Ngọc Mỹ Giang, hình ảnh trước tiên mà chúng ta ghi nhận là một hòn đảo nhỏ nhưng khá bằng phẳng có những ngọn núi thấp vây bọc bốn bên. Khoảng cách giữa những ngọn núi là những bờ biển với bãi cát trắng mịn chạy dài. Ngọn núi nhỏ nhất, cao chỉ hơn mười mét, chu vi không hơn cây số, nằm ngay đầu làng mang tên Núi Cấm. Núi này đầu trên giáp cồn Nọc Giã, đầu dưới tiếp giáp khu vực dân cư (phần đầu làng). Mặt trước của nó nhìn về hướng nam là Bãi Trước, mặt sau giáp vùng đất canh tác của làng. Được mang tên núi Cấm vì từ thuở lập làng, đã có ước lệ là nghiêm cấm mọi người dân trên đảo khai phá, canh tác hoa màu trên ngọn núi này. Vì sao có điều lệ này không ai nắm rõ, chẳng phải bởi yếu tố bảo vệ môi trường hoặc giữ gìn đồi xanh, rừng quý như ý thức của thời nay, mà có lẽ nghiêng về tín ngưỡng, tục lệ làng xóm của những năm xa xưa về trước.


Tuy nhỏ nhưng núi Cấm lại thường xuất hiện nhiều thú hoang như chồn, áo già (sơn dương), nai hoặc các loài bò sát như trăn, rắn. Những năm đầu hồi cư (sau 1975), dân làng Mỹ Giang thường bắt gặp có khi chú nai tơ hoặc con áo già thơ thẩn dạo chơi dưới chân núi Cấm. Người phát giác lật đật hô hoán lên và thanh niên trong làng kẻ cầm rựa, người cầm lao và cầm theo vũ khí gì có được, ồn ào đua nhau săn lùng. Với cách thức săn bắt như thế, khác chi là rượt đuổi thú trở về rừng, nên ít khi dân làng ta có được một bữa thịt nai thịnh soạn.

Nằm cuối làng là dãy núi Bà Hiền. Núi này tuy không cao, nhưng khá lớn và dài. Hình thể chập chùng, hùng vĩ và là ngọn núi lớn nhất của đảo. Đầu trên dãy núi, về hướng tây tiếp giáp khu vực dân cư (cuối làng). Đầu dưới về hướng đông chạy dài đụng tới mặt biển của vùng bãi Mũng Mương. Mặt trước, theo hướng nam, núi này nhô mình ra tới bờ biển và tạo thành một bức tường che chắn sóng giữ vào những mùa biển động.
Cũng như núi Cấm, mặt sau núi Bà Hiền tiếp giáp với vùng đất thổ canh tác hoa màu và cánh đồng cỏ của làng.

Núi Nhọn.
Núi Bà Hiền cây rừng to lớn, rậm rạp, nhiều loài thú ẩn náu và nhiều nhất là loài sơn dương, mà dân làng ta thường gọi là áo già. Cứ vào những buổi hừng đông hoặc hoàng hôn, các loài thú này từng đàn từ các ngọn núi tập trung về cánh đồng của đảo gậm cỏ và tìm nguồn nước. Đảo Giăng tập trung nhiều thú rừng như nai, sơn dương là do trên đảo có hai cánh đồng cỏ rộng mênh mông và nhiều vũng nước nhỏ trong những cánh đồng cỏ hoang này. Ngoài ra, dân làng ta là những ngư dân chuyên đánh bắt cá dưới biển, đối với họ, việc săn bắt thú rừng không mấy thích thú, nên dù là hòn đảo cô lập và có khá đông người cư trú, nhưng các loài thú hoang vẫn sống bình thản, an toàn như là đang sống trên một hòn đảo hoang vu vậy.

Bên kia bờ của cánh đồng cỏ có ngọn núi Nam sừng sững, uy nghi tọa lạc. Cao không kém ngọn núi Bà hiền, nhưng có phần nhỏ hơn. Mặt trước núi Nam tiếp giáp cánh đồng cỏ của đảo. Mặt sau, về hướng bắc, giáp Bãi Sau, bãi cát và bờ biển xinh đẹp nhất của đảo. Về hướng tây, núi nhoài mình ra đến mặt biển và mang theo nhiều tảng đá lớn dựng lên thành một bức tường thiên nhiên hiểm trở và tạo thành những địa danh lý thú như hòn Sấu, bực Lỡ. Mặt đông, tiếp giáp vùng đất canh tác hoa màu và núi Trọc như đã đề cập lướt qua. Đặc điểm của ngọn núi Nam là tầng địa chất quanh chân núi rất thay đổi. Nơi tiếp giáp với biển là tầng đá hoa cương cứng, màu thẫm đen cộng với nhiều loại đá cuội rất lớn tạo thành một vùng lỗm chỗm, ngổn ngang đá lớn, đá nhỏ, ngược lại, nơi tiếp giáp vùng đồng bằng, đất liền là những đồi cát pha đất mịn vàng lẵng, vì thế đã có hòn núi trọc mọc lên nằm sát chân ngọn núi Nam này.

Ngày nay, hòn Mỹ Giang đã trở thành kho xăng dầu ngoại quan Vân Phong.
Vùng đất núi Trọc ngay chân núi Nam là nơi tập trung loài kỳ nhông nhiều bậc nhất trên đảo. Chúng đào những lỗ hang nhỏ như ngón chân cái và sâu chừng năm tất làm nơi trú ngụ đều khắp trên vùng cát pha đất bột nhuyễn này. Để bắt được những chú kỳ nhông nho nhỏ này chẳng khó khăn mấy, chỉ cần một sợi dây thòng lọng cho vào lỗ hang là có thể tóm gọn con vật đang nằm dưới hang dễ như chơi. Dân làng ta thời đó chẳng quan tâm đến thịt kỳ nhông dù rằng thịt loài thú bò sát này ăn ngon và bổ hơn thịt gà. Duy chỉ có mấy ông con nít nghịch ngợm lâu lâu ngẫu hứng đi giăng bẫy bắt kỳ nhông, và làm theo sự nghịch phá hơn là bắt lấy thịt. Tiếc rằng vào thời điểm hiện nay, trên đảo, loài  kỳ nhông gần như tuyệt chủng vì sự giăng bắt rất kỹ của những kẻ chuyên săn thịt loài này đem bán cho các nhà hàng đặc sản.

Vùng cực đông của đảo, nơi tiếp giáp với biển sâu, một dãy núi hình dáng kỳ bí, trông chẳng khác chi hình thù một khủng long nằm dài, Ông cha ta đặt cho nó cái tên là núi Nhọn. Mang tên núi Nhọn vì phần đầu và phần cuối của dãy núi này là hai mỏm nhọn, một cái ngẩn mặt lên trời và một cái hướng ra phương bắc. Từ đất liền, núi chạy dài ra đến biển Đông, tạo thành một bức tường vững chắc ngăn chận những cơn sóng dữ, nước tràn vào những mùa giông bão. Do nạn xâm thực của nước biển và chống chọi với triều cường hàng năm trong những mùa động gió, vùng vách núi giáp biển này trở thành nơi hiểm trở với những vách núi dựng đứng, phẳng lì có nhiều hang động âm u và hàng ngàn tảng đá lớn nhỏ chồng chất lên lẫn nhau.

Một trong những hang động thường được nhắc đến là hang Dơi. Hang không lớn, đường kính cửa hang chừng vài mét, càng vô trong càng hẹp dần và tối âm u. Ngày xưa, hang này là nơi ở của  hàng trăm con dơi. Vào thời trước năm 1954, ba làng Mỹ Giang, Ninh Yển, Ninh Tịnh đều làm nghề nông, côn trùng rất nhiều, nên dơi chọn vùng núi Nhọn làm tổ là điều không lạ. Trong những năm nội chiến, cả ba làng nói trên đều phải di tản, đến những vùng khác định cư, toàn khu vực này bỏ hoang, và đàn dơi cũng theo đó mà di dời, "tha phương cầu thực". Sau này khi làng chúng ta hồi cư, vài người tìm đến hang Dơi, nhưng nay trống vắng, thê lương, rất buồn.

Còn tiếp:
Hòn Ngọc Mỹ Giang (P1)
Bãi Trước Hòn Ngọc Mỹ Giang (P2)
Mũi Mồng Gà (P3)

Theo Tam Đạo (Ninhhoatoday.net)
Du lịch, GO!

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Lộc An hoa anh đào vẫy gọi

(VnExpress) - Một khi đã đến biển Lộc An, bạn sẽ không muốn cất bước ra về bởi vẻ đẹp biển và đa dạng sinh vật rừng nguyên sinh ngập mặn.

< Một góc cửa biển Lộc An, nơi nước trong vắt nhìn thấu đáy.

Lộc An là xã thuộc huyện Đất Đỏ, cách thành phố Vũng Tàu 50 km. Trải nghiệm trên tuyến đường từ quốc lộ 51B tới Lộc An qua thị trấn Long Hải là một cái thú không nên bỏ lỡ. Bạn sẽ có cơ hội ngắm vẻ đẹp quyến rũ của rừng cây anh đào, loại hoa tưởng chừng chỉ có ở xứ sở Phù Tang.

Nếu vào đúng dịp Giáng sinh, hoa anh đào đua nhau tràn ra vệ đường, thi nhau khoe sắc với đủ màu trắng tinh, xen lẫn vàng, xanh, tím. Cảm giác lướt trên những cung đường ven biển tuyệt đẹp của Long Hải, một bên là biển, một bên là rừng hoa anh đào, vừa cảm nhận làn gió biển trong lành, mát rượi vừa nhìn ngắm hoa anh đào nở thật không có gì tuyệt vời hơn.

Đi qua cung đường hoa lãng mạn này, bạn sẽ đến với một trong 7 bãi biển đẹp nhất Vũng Tàu, biển Lộc An. Biển nơi đây chiếm ưu thế bởi những cung đường nước trong vắt, xanh biếc ôm gọn triền cát trắng xóa trải dài với vẻ hoang sơ, yên bình.

Muốn ra bãi biển Lộc An bạn phải dùng xuồng hoặc thúng câu băng qua một hồ nước rộng, người địa phương gọi là đùng. Điều này tạo sự thích thú cho du khách vì được lắc lư trong chiếc thúng câu rong chơi trên mặt hồ phẳng lặng. Những phương tiện chuyên chở “đặc chủng” cùng với ghế bố, dù, võng, lò nướng... đã làm nên sự khác biệt khiến du khách không thể quên mỗi khi nhớ về.

Ấn tượng nhất khi vi vu Lộc An là những cồn cát có tên là Bún Bịch – Động Điền hay còn gọi là Trảng Vua, nơi có vẻ đẹp kỳ diệu không kém gì đồi cát Mũi Né, Hòn Rơm. Bên dưới đồi cát là bờ biển mịn màng của cát màu vàng kem và dòng nước trong xanh, mát rượi. Lộc An có một đảo cát nhỏ, nằm nhô ra biển trông như một cù lao xinh đẹp. Ở vị trí này, khách có thể ngắm khung cảnh ngoạn mục của bình minh lẫn hoàng hôn trên biển.

Bên cạnh việc chơi đùa và thả mình vào làn nước trong xanh, Lộc An cũng là nơi phù hợp để tổ chức du lịch theo nhóm. Bạn chỉ cần thuê địa điểm cắm trại ngay tại các bãi cát ven biển với chi phí khá mềm từ 30.000 đến 50.000 đồng một người, và mang theo lều để dựng trại là có một tối team building vui vẻ mang đậm phong cách biển.

Nếu sành sỏi trong việc đi chợ, bạn cũng dễ dàng mua được hải sản ngon, tươi sống vừa được ngư dân đánh bắt với giá phải chăng, để làm bữa tiệc lửa trại ngoài trời ngay tại bờ biển. Và cũng đừng quên thưởng thức ly rượu đế do chính tay người Lộc An chưng cất nhắm với cá thòi lòi nấu me, một đặc sản chỉ Lộc An mới có.

Đến với cửa biển Lộc An, bạn còn có cơ hội thăm lại điểm hẹn của đường mòn Hồ Chí Minh trên biển. Nơi đây từng là tuyến giao thông huyết mạch nối liền giữa miền Bắc và miền Đông Nam Bộ. Xung quanh Lộc An cũng có khá nhiều điểm tham quan hấp dẫn như hồ Tràm, hồ Cốc, núi Minh Đạm, suối nước nóng, bến Cát – sông Ray…


Với đà phát triển các khách sạn cao cấp có lẽ không bao lâu nữa, Lộc An sẽ ít có cơ hội giữ vẻ hoang sơ như bây giờ. Thế nên, nếu bạn là người yêu vẻ đẹp thiên nhiên thuần khiết, hãy tranh thủ đến với Lộc An bình dị để thưởng thức những ngày biển nắng, những đêm biển trăng trên vùng đất hiền hòa này.
Xem thêm >

Theo Kim Anh (VnExpress)
Du lịch, GO!

Du lịch biển Lộc An

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

Biển ở giữa hai đèo

(ANTĐ) - Trong những hành trình dọc chiều dài đất nước, có những địa danh, những điểm đến mà với bất cứ ai, dù chỉ một lần ghé lại cũng đủ để ghi một dấu ấn không thể nào phai nhạt.

Không phải ngẫu nhiên mà Tổ chức Du lịch thế giới (OWT) đã đánh giá cụm du lịch liên hoàn Vân Phong - Đại Lãnh - Vũng Rô là một trong những danh thắng đẹp nhất khu vực châu Á và Viễn Đông.

Nằm giữa đèo Cổ Mã ở phía Nam và đèo Cả ở phía Bắc, cách Nha Trang 80km, từ thời vua Minh Mạng, nơi đây đã được liệt vào hàng danh thắng đệ nhất của đất nước với những bãi biển đẹp hiền hòa.

Điều đặc biệt khiến cho những bãi biển nơi đây trở nên khác biệt chính là những dòng suối nước ngọt có nguồn từ trên núi chảy xuống quanh năm không cạn, mát lạnh và nằm ẩn mình trong rừng thùy dương xanh ngắt, thỉnh thoảng lại thoát ra khỏi màu xanh ấy để trườn mình trên những sa mạc cát trắng lóng lánh như những con trăn khổng lồ đang trườn về phía đại dương, tạo nên khung cảnh thật nên thơ, lãng mạn mà không một bãi biển nào có được.

Đứng trên đèo Cả để nhìn toàn cảnh Vũng Rô và núi Đá Bia - Thạch Bi Sơn, một nhánh của dãy Trường Sơn nhô ra phía biển. Núi Đá Bia nhô hẳn ra Biển Đông, kéo dài, tạo thành một vùng bán đảo che chắn gió quanh năm sóng yên biển lặng.

Vũng Rô, một bến cảng đẹp như mơ nhưng cũng ẩn chứa trong nó bao câu chuyện lịch sử về một thời hào hùng. Những bến thuyền tiếp nhận vũ khí, đạn dược và phương tiện chiến đấu từ miền Bắc gửi vào chi viện cho chiến trường Quân khu 5 trong chiến tranh chống Mỹ. Biết bao tấn vũ khí, đạn dược, muối gạo, thuốc men đã bốc lên từ cảng Vũng Rô và vận chuyển trên đoạn đường này để đến tay các chiến sĩ giải phóng, các chiến sĩ tự vệ mật trong các căn cứ cách mạng và đô thị. Di tích còn đó xác một con tàu không số ghi dấu những chiến công.

Đứng trên đèo Cổ Mã nhìn về phía biển, những bãi cát dài hiền hòa quanh năm sóng vỗ. Ở phía xa kia giữa màu xanh biển cả, đảo Hòn Bà, Hòn Nưa lấp lánh ánh chiều nhuộm tím. Ngọn hải đăng trên đảo Hòn Nưa thắp sáng đường đi cho những chuyến tàu ra vào vịnh.

Vùng vịnh nằm giữa hai đèo thăm thẳm một màu xanh của núi và hai hòn đảo nhấp nhô như cửa ngõ dẫn vào một vòng tròn huyền ảo. Trên đèo Cả có hòn Vọng Phu (còn gọi là đèo Mẹ Bồng Con) - một tặng vật thiên nhiên bất hủ dành cho vùng biển Phú Yên. Hơn hết thẩy, tắm biển hoặc thưởng thức các món ăn hải sản tại những bãi biển mát mẻ nên thơ như Bãi Lách, Bãi Mù U, Bãi Ngà, Bãi Chùa, Bãi Chân Trâu, Bãi Hồ, Bãi Hàng, Bãi Nhỏ, Bãi Chính, Bãi Bàng, Bãi Lau, Bãi Nhãn với phong cảnh sơn thủy hữu tình, quyến rũ sẽ khiến cho những bước chân du khách đã đến một lần sẽ thật khó để rời đi.

Theo Vũ Thanh (báo An Ninh Thủ Đô)
Du lịch, GO!

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

Khám phá cung đường bao biển

(iHay) - Khi cung đường này đang trong quá trình hoàn thiện, những quán cà phê, những căn biệt thự từ đây nhìn ra vịnh Hạ Long đã được xếp hạng “đất vàng” của thành phố.

< Tàu cá tấp nập trên vịnh biển Hạ Long.

Bạn bè đến thăm Hạ Long, sau khi đã thỏa thích ngắm nhìn những núi non, hang động ngoài vịnh, tôi đưa cho bạn một chiếc xe đạp và nói, sẽ đi tìm những khuôn mặt của thành phố này mà bạn chưa từng nhìn thấy. Trên cung đường bao biển này, bạn sẽ thấy Hạ Long (Quảng Ninh) đẹp mê hồn.

< Đường bao biển bắt đầu từ Bến Đoan.

Bạn ngỡ ngàng khi chúng tôi bắt đầu xuất phát từ phường Bến Đoan. Men theo đường biển, cung đường bao biển sẽ kéo dài qua công viên Hạ Long, Cột 3, Cột 5, Cột 8.

< Những cung đường uốn lượn, một bên núi đá, một bên biển xanh.

“Như vậy, chỉ trong một buổi sáng, bạn sẽ được ngắm cả lá anh đào xanh mướt bên công viên Hạ Long, xem đò chở cá vào bến chợ và xem ngư dân biển Cột 5 phơi cá, mực khô dưới nắng”, lời mời chào hấp dẫn cho một sớm giữa thu nắng vàng như rót mật.

< Từ cầu Bài Thơ 1 có thể thấy những con thuyền đang kéo lưới.

Trước đây, tôi chỉ phóng xe máy vùn vụt qua con đường này. Cảm giác về sự hùng vĩ của biển trời quê hương may chăng còn sót lại qua những ngọn gió vun vút trước đầu xe. Vị mặn mòi, tanh nồng của xứ biển chưa kịp đến khứu giác đã bị những suy nghĩ vẩn vơ cuốn trôi.

< Chợ Hạ Long trung tâm thành phố nhìn từ cầu Bài Thơ 2.

... Cho đến ngày tôi lang thang đường bao biển trên chiếc xe đạp, chậm rãi để nắng, gió chạm vào xúc giác.

Nét duyên dáng của cung đường nằm trên hai cây cầu ôm sát chân núi Bài Thơ mang luôn cái tên uyển chuyển của ngọn núi đá sừng sững, cầu Bài Thơ 1, cầu Bài Thơ 2.

< Bến cá trước chợ Hạ Long tấp nập mỗi sáng.

Từ cầu Bài Thơ 2 nhìn xuống, bạn bảo thấy náo nức lây với nhịp sống hối hả của ngư dân trên những chiếc thuyền đậu tấp nập trước bến cá chợ Hạ Long. Thuyền nhỏ đưa cá từ các tàu lớn vào bến chợ rồi chở ra đủ mắm, muối, gạo, nước ngọt phục vụ cho đời sống các ngư dân trên tàu lớn.

< Bên kè đá, những người đàn ông giải trí với những chiếc cần câu.

Đường bao biển đi qua khu vực Cột 5 đánh dấu bằng những rặng dừa xanh mướt. Tại đây, bức tranh thành phố chia làm những mảng màu đa sắc. Một bên là những căn biệt thự, những quán cà phê, nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố. Một bên là bến cá với tấp nập tàu bè.

< Đường bao biển đi qua quảng trường cột 3, nơi có Bảo tàng và Thư viện Quảng Ninh đồ sộ, công trình được đầu tư trên 900 tỉ đồng mới khai trương ngày 13.10.2013.

Cư dân biển Cột 5 sống dựa vào bến cá của thành phố, không giấy khai sinh, không hộ khẩu, có thể nay là vùng biển này nhưng đến ngày mai, con thuyền che chở cả gia đình họ lại trôi dạt về một vùng trời khác.

< Một ngư dân về thuyền sau phiên chợ cá buổi sớm, trên tay là bó củi vừa xin được dành nấu cơm trưa.

Trong xào xạc gió, những cụ già khâu lưới trên vùng nước cạn. Phụ nữ chèo đò chờ khách trên những con thuyền con. Trẻ con ríu rít phụ cha mẹ thổi cơm, khói bếp chao giữa bao la. Cá phơi khô rải trắng bờ kè đá.

< Người đàn ông xách nước từ bến cá Cột  5 về nhà hàng hải sản phía bên kia đường.

Nước trong veo. Những cánh chim bay từ mái thuyền nhà này sang đỉnh núi đá cao giữa biển khơi. Đâu đó ê a tiếng một em bé hát theo giọng bé Xuân Mai từ đĩa nhạc tự thuở nào...

< Một con đò chờ khách trên bến cá.

Cùng một dải đất cong cong, cùng một cung đường bao quanh thành phố với phi lao, dừa xanh, nắng vàng, chỉ vài km, bạn và tôi thấy những diện mạo khác nhau của thành phố biển Hạ Long.

< Bức tranh bến cá trong nắng thu.

Từ những quán cà phê bên dải dất này, bạn cũng có thể ngắm Hạ Long, nhưng đó là một Hạ Long sau một lớp kính trong suốt, trong ngọn gió mát rượi của điều hòa và tiếng nhạc du dương của bản tình ca...

< Khám phá đường bao biển thú vị nhất bằng xe đạp.

Nhưng thành phố này không giản đơn đến thế. Dành ra một buổi sáng thăm đường bao biển với xe đạp, bạn sẽ thấy một Hạ Long trong mùi muối mặn, có âm thanh của sóng biển và nhịp thở từ bến cá, con thuyền, tiếng í ới người ta gọi đò trong nắng gắt, cả tiếng khua mái chèo của một cụ bà đã bước sang tuổi 70.

Bạn tôi gọi, đó là hành trình đi tìm một Hạ Long đang sống...

Phượt ký của Thúy Hằng (iHay)
Du lịch, GO!