Hiển thị các bài đăng có nhãn hướng dẫn du lịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hướng dẫn du lịch. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

Ra Hòn Sơn nghe chuyện liêu trai

(ĐVO) - Hòn Sơn (Sơn Rái) không phải hòn đảo quá hoang sơ để những tay phượt thủ thử sức, nhưng nó quyến rũ khi được bao phủ bởi những câu chuyện đậm màu sắc liêu trai và đỉnh Ma Thiên Lãnh kỳ bí.

Hòn Sơn nhìn từ xa như một quả núi khổng lồ, nằm giữa Hòn Tre và quần đảo Nam Du thuộc tỉnh Kiên Giang, cách đất liền khoảng 60 km. Để đến với Hòn Sơn, bạn có thể tiết kiệm thời gian bằng tàu cao tốc đi từ Rạch Giá với hành trình 1 giờ 45 phút với giá 140.000 đồng/vé; hoặc trải nghiệm cảm giác nằm võng lênh đênh trên tàu thường suốt 4 giờ với giá vé chỉ 70.000 đồng/vé.

Truyền thiết Sân Tiên trên đỉnh Ma Thiên Lãnh

Hòn Sơn có 7 đỉnh núi dính liền vào nhau, các đỉnh núi đều có truyền thuyết gắn liền với tên gọi của riêng mình, nhưng Ma Thiên Lãnh là đỉnh núi nổi tiếng hơn cả. Không chỉ cao nhất với độ cao khoảng 450m so với mặt nước biển, đỉnh núi này còn gắn liền với những câu chuyện thần tiên mang đậm chất thơ và cả những câu chuyện “ngày nay” đầy màu sắc “kiếm hiệp” được người dân đảo truyền miệng nhau.

Theo truyền thuyết ngày xưa, trên đỉnh Ma Thiên Lãnh có một tảng đá bằng phẳng, với phong cảnh xung quanh rất đẹp nên nhiều tiên nữ thường xuống vui chơi tên gọi là Sân Tiên, là một bảo chứng cho câu chuyện đó.

Ngày nay, khi con người đến đây khai phá, trải qua hàng trăm năm, thỉnh thoảng có những tu sĩ và những kẻ buồn tình, sầu đời lên Sân Tiên tu thiền. Họ ẩn cư trong một hang đá có khắc dòng chữ “Mai Dương Kiếm Pháp”. Cuộc đời, tính tình và cách hành xử của những người này được người dân truyền miệng với những câu chuyện nửa hư nửa thực.

< Đường lên Ma Thiên Lãnh bắt đầu là hàng trăm bậc cấp đá, xi măng.

Để chinh phục đỉnh Ma Thiên Lãnh, bạn phải bắt đầu từ trung tâm Bãi Nhà theo hàng ngàn bậc cấp nằm giữa những rẫy chuối, vườn mãng cầu, xoài và những vạt rừng nguyên sinh.

Cái u u tịch tịch do cây rừng che hết ánh nắng và hai bên là cây cối um tùm cũng làm cảm giác bất an tăng lên. Những tiếng động vật kêu xung quanh làm người yếu bóng vía sởn da gà, nhất là khi đi chỉ 1 – 2 người. Tuy nhiên, nếu đi vào ngày nắng thì thật may mắn, bạn sẽ không lo nhiều muỗi mòng rắn rết, chỉ phải dè chừng một số đoạn lá khô trơn trượt dễ ngã.

Cách Bãi Nhà khoảng 2 km có một tượng Phật được người dân nơi đây gọi là Phật Lộ Thiên, đi thêm khoảng 400m nữa bạn sẽ gặp chùa Phổ Tịnh nằm giữa núi rừng. Sân Tiên cách đó khoảng 2 km.

< Một phần của Sân Tiên, nơi mà theo truyền thuyết kể lại, có tiên hạ phàm chơi đùa.

Khi lên Sân Tiên, bạn đừng mải mê ngắm toàn cảnh đất trời bao la, núi rừng hoang dã giữa biển xanh ngắt mà quên việc tìm hiểu những dấu tích của các “dị nhân” còn lưu khắc trên đá như tên, tuổi, ngày đến, ngày đi, số năm tu,…

Mọi mệt mỏi sẽ tan biến ngay khi tới đỉnh, nơi bạn có thể nhìn thấy cả núi, cả trời và biển xanh thăm thẳm. Nếu may mắn, bạn còn được chứng kiến cảnh bầy khỉ lâu năm vui đùa, chuyền từ cành nọ sang cành kia, hoặc chụp được ảnh những loài chim lạ đang bay ngang…

Hoang vắng, êm đềm

< Hang đá Mai Dương Kiếm Pháp, nơi có những vật dụng sinh hoạt làm bằng cây rừng của đạo sĩ, dị nhân nào đó.

Sau khi chinh phục đỉnh Ma Thiên Lãnh, Hòn Sơn còn có 5 bãi biển và 1 ghềnh đá hoang sơ, trong đó Bãi Bàng có phong cảnh đẹp nhất, nhiều cây dừa nghiêng nghiêng phủ bóng mát xuống một phần bãi cát trắng dài khoảng 1 km, bãi biển hoang vắng và êm đềm.

Đây là nơi thích hợp nhất để bạn tắm biển. Không chỉ có phong cảnh trữ tình, đây còn là bãi biển rất sạch sẽ. Đặc biệt, ở đây còn có dòng suối Tiên nước trong vắt chảy từ đỉnh Ma Thiên Lãnh xuống ngay Bãi Bàng làm nước ngọt cho bạn tắm sau khi vùng vẫy cùng sóng biển.

Tên gọi chính của đảo là Lại Sơn, một trong 4 xã đảo thuộc huyện Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang. Tuy nhiên, người dân vẫn thường hay gọi đảo giản dị là Hòn Rái, Hòn Sơn hay Hòn Sơn Rái. Ngay từ cái tên của đảo đã có nhiều truyền thuyết. Có người nói, Hòn Rái có tên do trên đảo xưa có nhiều cây dầu rái, loại cây cho nhựa để xảm thuyền và quét lên vỏ thuyền chống nước biển ăn mòn. Nhưng không ai biết loài cây ấy bây giờ ở đâu.

Cũng có người cho rằng có tên như vậy là do đảo trước kia có nhiều rái cá sinh sống. Còn các cụ già thì kể vào khoảng  năm 1777, lúc chạy trốn quân Tây Sơn, Nguyễn Ánh đến Hòn Sơn lánh nạn. Lúc ấy, có một con rái cá khổng lồ đã bắt rất nhiều tôm cá dâng cho ông. Tại mặt nam bãi Nhà với độ cao 300 mét, còn tảng đá có bài thơ tương truyền của Nguyễn Ánh để lại càng làm cho câu chuyện thuyết phục hơn.

Không ai biết đích xác chuyện nào là thật, chuyện nào là hư cấu nhưng người dân và khách phương xa đến đây vẫn tiếp thu tất cả, ghi nhớ tất cả để kể lại cho nhau, để tò mò và bị cuốn hút nhiều hơn.

Ngoài việc tham quan tận mắt và đắm chìm trong nước biển, nơi những cảnh đẹp nên thơ trên 4 bãi của xã đảo: bãi Giếng, bãi Bấc, bãi Bàng, bãi Nhà và bãi Thiên Tuế. Chúng ta còn có thể hiểu hơn về con người và cuộc sống dân đảo khi đến các di tích văn hóa lịch sử như Đền thờ Nam Hải Đại tướng quân, Đình thần Lại Sơn, Miễu Bà Cố Chủ, Thánh Thất Cao Đài, chùa Hải Sơn,...

Theo Tây Phương (báo Đất Việt)
Du lịch, GO!

Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

Vượt đỉnh Nhìu Cồ San

Không nổi tiếng, hùng vĩ như Phan Xi Păng nhưng vẻ hoang sơ với những cánh rừng nguyên sinh và thảm thực vật phong phú, núi Nhìu Cồ San có sức hấp dẫn mạnh mẽ với du khách.

< Đỉnh Nhìu Cồ San ẩn kín trong mây mù.

Núi Nhìu Cồ San nằm ở hướng Tây Bắc bản Nhìu Cồ San thuộc địa phận xã Sàng Ma Sáo - huyện Bát Xát và là một trong 2 đỉnh núi cao nhất khu vực này. Nhìu Cồ San là dãy núi thuộc hệ thống núi Hoàng Liên Sơn, kéo dài từ Lai Châu sang Bát Xát - Lào Cai, có đỉnh cao hơn 2600m so với mực nước biển.

Theo tiếng địa phương, Nhìu Cồ San có nghĩa là núi Sừng Trâu. Tên này xuất phát từ việc những ngày trời nắng, không có sương mù bao phủ, đứng từ xa, có thể nhìn thấy đỉnh núi hình dáng giống như chiếc sừng trâu.

Đầu thế kỷ 20 miền Tây Bắc vẫn còn là một xứ sở hoang sơ hoàn toàn cách biệt với đồng bằng. Phong Thổ khi ấy có lẽ là một trong những địa danh xa xôi nhất, hoang vu nhất nhưng lại chiếm giữ một vị trí chiến lược trấn giữ biên giới phía Bắc.

Năm 1927, người Pháp huy động hàng ngàn dân phu người Mèo Thái trong vùng làm một con đường mòn Pavi vượt dãy Hoàng Liên Sơn, nối liền Phong Thổ với thung lũng Mường Hum (thuộc huyện Bát Xát - Lào Cai).

< Con đường đá Pavi.

Thời ấy, đây là con đường liên lạc duy nhất giữa hai tỉnh Lao Cai và Lai Châu. Tổng cộng chiều dài con đường này là 80km. Tuy nhiên ngày nay chỉ còn 30km là giữ được tình trạng nguyên thuỷ của nó... được gầy dựng bởi hàng vạn tảng đá cuội xếp chặt vào với nhau, trơ trơ ra với nắng gió suốt gần một thế kỷ nay. 30 cây số đường rừng này cực kỳ hoang vu, vắt vẻo qua dãy núi Nhìu Cồ San, xuyên qua một cánh rừng già nguyên sinh. Nếu đứng từ đỉnh núi có thể nhìn thấy con đường đá này tựa lằn kẻ chỉ thấp thoáng giữa cây rừng.

Thực ra, mục đích của người Pháp khi làm con đường đá này là để thu hoạch thảo quả - loại quả cây có giá trị nhưng chỉ sống được trong rừng già, nơi âm u lạnh lẽo không có ánh nắng mặt trời (cây thảo quả rất kỵ ánh sáng).

Hướng trekking lên đỉnh thường từ bản Nhìu Cồ San - Sàng Ma Sáo. Tại đây có 2 con đường đá: một sang xã Sin Suối Hồ, huyện Phong Thổ (Lai Châu) và một đi ngược lên phía Y Tý ở bên kia sườn núi.

Từ trung tâm xã Sàng Ma Sáo tới nơi bắt đầu của đường mòn dẫn lên núi Nhìu Cồ San khoảng gần 10 km. Ngay khi đặt chân đến đây, bạn có thể cảm nhận được không khí mát lành, với những tán cây dập dìu. Phía xa xa, ẩn hiện trong sương là những bản làng của đồng bào dân tộc Mông, với những thảm ruộng bậc thang vàng óng vào mùa lúa chín.

Đi bộ khoảng 1 km, một bãi đất bằng phẳng, rộng hàng chục ha, đang được người dân trong xã Sàng Ma Sáo cải tạo, thử nghiệm cấy trồng lúa. Đi qua bãi đất phẳng, trước mắt bạn sẽ hiện ra những cánh rừng già, có đủ các loại cây gỗ quý, hàng trăm năm tuổi, vươn mình giữa đại ngàn, hai bên đường mòn với nhiều loài hoa đua nhau khoe sắc, dưới tán cây rừng là những nương thảo quả xanh tốt. Giữa đại ngàn, những nụ cười thân thiện, cùng hương thơm tỏa ra từ gùi thảo quả của đồng bào dân tộc Mông tạo cho bạn cảm giác thật thoải mái, dễ chịu.

Về độ thử thách thì cung đường Nhìu Cồ San này ngắn nhưng từ khoảng độ cao 2.250m lên tới đỉnh rất vất vả, không có đường mòn, đoạn thì tre trúc, cây bụi dày đặc có lúc giãy dụa mãi mới lách qua được. Có đoạn tới vài chục hay cả trăm mét bò men theo vách núi nghiêng 60-70% - chân đạp lên trúc, tay bám vào trúc mà đi, muốn nghỉ cũng không được do càng nghỉ càng mỏi vì chân lúc nào cũng đặt nghiêng, thậm chí phải đứng trên cạnh bàn chân, gần đỉnh thì đi leo ngược con suối nhỏ dốc và trơn.

Nhìu Cồ San là một trong những ngọn núi đẹp của khu vực Tây Bắc, vẻ nguyên sơ của những tán rừng già, cùng sự mến khách của đồng bào nơi đây chắc chắn sẽ hấp dẫn du khách không chỉ một lần đến…

Lưu ý:
- Cũng như những vùng núi cao hoang vu khác: bạn phải cần đến porter: người dẫn đường, cũng chính là dân bản.
- Đến những vùng nhạy cảm thì chứng minh thư cũng quan trọng ngang với hộ chiếu ở nước ngoài.
- Nếu người dân hay bộ đội biên phòng hỏi đi đâu, bạn nên trả lời là 'Đi du lịch' chứ đừng nói chung chung là 'đi chơi' vì người ta sẽ bảo 'đi chơi sao lại vào đây, đây có gì mà chơi...' và cho rằng bạn làm điều mờ ám gì đó.
- Đa phần bộ đội và chính quyền đều không làm khó dễ gì mình trừ những hôm họ khó tính. Ai cũng khuyên gọi điện hỏi thăm cán bộ ở điểm đến trước khi đi nhưng điều này sẽ khiến họ bắt xin một lô những giấy phép không cần thiết... trong khi thật tế chỉ cần chứng minh nhân dân là đủ rồi.

Du lịch, GO!

Những điểm ngắm hoa cải quanh Hà Nội

(VnExpress) - Vào những ngày đầu tháng 12, các vườn cải lại vào mùa hoa mới, rực rỡ khoe mình trong ánh nắng hiếm hoi của mùa đông.

Trong nắng, hoa cải phô mình khoe sắc. Những cánh đồng hoa nối tiếp nhau chạy dài đến tận chân trời. Hoa cải ngồng, cải bẹ có màu vàng tươi thắm, cành mỏng manh, mọc thành chùm tí tẹo vươn lên đón ánh nắng. Hoa củ cải có màu trắng tím tinh khôi, cánh hoa lớn và cứng cáp hơn. Còn hoa cải cúc giống dã quỳ nhỏ nhắn và xinh xắn. Hương hoa cải ngai ngái, cánh hoa rung rinh nụ cười.

Những cánh hoa khoe mình trong cái tiết trời mùa đông lạnh giá để mang lại cho đời một vẻ đẹp thầm lặng chốn đồng quê. Trong một sớm bất chợt, trên cánh đồng lại sáng bừng một màu vàng rực rỡ. Một mùa hoa cải mới lại về trên triền đê sông Đuống yên ả.

Bạn có thể tìm thấy những cánh đồng cải tại:

- Vườn cải cầu Đuống (đi qua cầu Đuống được gần 200 m thì rẽ phải đi theo con đường đê về phía cầu Phù Đổng, từ chỗ ngã rẽ khoảng 3 km gặp vườn cải ngay chân đê bên phải.)

- Khu vực đê sông Đuống, chùa Dâu, chùa Bút Tháp thuộc Thuận Thành - Bắc Ninh. Từ cầu Đuống phía Hà Nội sang, bạn rẽ phải trước khi qua cầu, đi xuôi theo con đường đê lộng gió về phía Thuận Thành, sẽ gặp rất nhiều vườn cải cúc.

- Cánh đồng Yên Viên (Gia Lâm): từ trung tâm Hà Nội đi xe buýt số 10 thẳng theo hướng cầu Chương Dương là tới. Khu vực rộng lớn này có thể được thấy ngay từ trên đường quốc lộ, dọc hai bên đường. Hoặc rẽ vào khu vực chợ Lã Côi, có rất nhiều vườn cải mênh mông. Đường rẽ bên tay trái, đối diện nghĩa trang liệt sĩ Gia Lâm.

- Thị trấn Trâu Quỳ, rẽ bên phía tay phải trước cổng Trường đại học Nông nghiệp 1 (huyện Gia Lâm, ngoại thành Hà Nội). Đi xe máy đến thẳng cổng Đại học Nông nghiệp 1. Ở đây có một ngã ba, bạn rẽ tay phải và đi chừng 2 km sẽ thấy những ruộng hoa cải nở bên bờ sông Đuống.

Chi phí vào chụp ảnh khoảng 10.000 đồng đến 20.000 đồng. Tuy nhiên, bạn nên cẩn trọng khi bước vào vườn cải vì thân cây mềm và cánh mỏng manh nên hoa cải rất dễ gẫy, nát. Điều này không chỉ giúp bảo vệ tài sản cho người nông dân mà còn góp phần gìn giữ sắc vàng quyến rũ ấy.

Theo Yutaka (VnExpress)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Đi Đồng Tháp mùa sen...

Về Tháp Mười trong mùa nước nổi, khách sẽ thấy nơi đây mênh mông nước: sen, súng, năn, lác, rong tảo... nhiều vô kể - đặc biệt là sen.
Sen hiện diện khắp nơi ở Đồng Tháp. Ngay trên ruộng lúa chín vàng cũng thấp thoáng sen lẫn vào, tạo thành một điểm nhấn cho bức tranh thiên nhiên. Có những cánh đồng ở Tháp Mười, Tam Nông, Cao Lãnh... chỉ trồng độc nhất cây sen.

Từ TP.HCM: di chuyển dọc quốc lộ 1A đến địa phận xã Long Định, huyện Cai Lậy (Tiền Giang) thì quẹo phải vào UBND huyện Tân Phước. Từ đây, rẽ trái theo đường tỉnh 865 đi thẳng chừng 30km là đến huyện Tháp Mười (Đồng Tháp).

Ngay trên đường đi khi gần đến Tháp Mười, dọc hai bên đường hoa sen hiện diện khắp nơi. Có chỗ là cả thửa dài vài trăm mét vuông, có chỗ là các đầm lọt giữa rừng đước, hoa sen nở ngút ngàn trên mặt đầm, gió thổi mạnh từng cơn đưa hương sen đi khắp nơi, thứ hương thơm tinh khiết từ những bông hoa cho khách lạ bao xúc cảm khi đến với mảnh đất này.

Sen Đồng Tháp Mười nở rộ vào mùa nước nổi, tức là khoảng tháng 7 đến tháng 10 âm lịch. Sen thường bắt đầu nở buổi sáng. Hoa sen lúc đầu có sắc trắng, đến giữa trưa thì chuyển sang hồng. Đến khoảng 15 giờ chiều, sen chuyển màu hồng đậm, rồi chuyển sang đỏ khi mặt trời lặn. Qua ngày sau, sen tiếp tục nở và chuyển màu theo chu kỳ như vậy trong 3 ngày rồi chuyển sang màu tím thẫm và tàn. Cứ hoa này tàn thì hoa khác lại mọc lên và đua nhau nở rộ, điều này chỉ sen Tháp Mười mới có.

Thời điểm này, khi thả bộ trên bờ các đầm sen, hoặc thuê một chiếc thuyền của chủ đầm, bạn sẽ thỏa sức ngắm và ngất ngây trong hương thơm của sen hồng Tháp Mười. Khách lãng du chỉ cần bơi xuồng len lỏi vào những đầm sen bất tận, thơm ngát, những căng thẳng, mệt mỏi như phút chốc tan biến.

Sen Tháp Mười nở to và thơm ngát , với vẻ đẹp mộc mạc, hồn hậu như những con người nơi đây:
“Thấy dừa thì nhớ Bến Tre.
Thấy bông sen nhớ đồng quê Tháp Mười”.

Ở xã Hòa Tân, huyện Châu Thành, Đồng Tháp tại một ngôi Chùa có tên là Phước Kiển còn có một loài sen rất lạ được xếp vào hàng quý hiếm ở Đông Nam Á. Loài sen cũng được đặt cho nhiều cái tên khác nhau theo cách nghĩ của từng người: Sen Vua, sen nia, sen nong tằm... Cũng thế mà người dân nơi đây quen gọi chùa là chùa Sen.

Đây là loại Sen Vua hay còn gọi là sen Victoria regia, là một trong những loại thực vật khá lạ mắt. Có nguồn gốc từ Amazon xa xôi, thoạt nhìn, trông sen vua cũng na ná như hoa súng thường được phóng đại lên hết cỡ. Đường kính lá sen vua có thể đạt đến 2 m. Vào những ngày nước nổi, sen được “uống nước” nhiều nên phát triển rất tốt, có thể đạt đường kính khoảng hơn 3 m. Mép lá uốn cong lên khoảng 2 cm, trông giống như một cái chậu lớn. Mặt trên lá sen nhẵn bóng, màu lục nhạt. Mặt dưới màu đỏ tươi khi còn non và đỏ sậm khi lá già với những đường gân to vững chắc và có rất nhiều gai nhọn.

Hoa sen vua to và rất đẹp. Bên ngoài màu đỏ thắm, trong màu trắng tuyết. Cũng có nhiều bông sen chỉ một màu trắng hoặc đỏ. Tối đến, sen nở ra rất đẹp, đến sáng hôm sau khi mặt trời ló dạng thì bông sen cụp lại như ngủ, đến chiều lại nở ra. Cứ như thế khoảng ba ngày hoa sen mới tàn hẳn. Sau khi hoa tàn, gương sen rũ xuống, kết hạt trong nước. Hạt sen chỉ to bằng hạt đậu ván, nhưng mọc rất nhanh. Mùa xuân gieo hạt, sau 4 - 6 tháng đã ra hoa. Hạt sen ăn ngon và cũng chứa nhiều chất dinh dưỡng. Bộ rễ của sen vua rất phát triển, nhưng không có ngó, nên sen vua không phát triển nhiều như súng. Muốn nhân giống sen vua phải dùng đến hạt sen.

Không chỉ “đẹp nhất bông sen”, Tháp Mười còn là nơi có nhiều hoa súng nhất. Thay vì màu sắc quen thuộc là màu tím trải dài đến tận chân trời, hoa súng ở Tháp Mười chủ yếu là màu trắng tinh khôi. Dù sắc màu không nổi bật nhưng hoa súng trắng của vùng Đồng Tháp gợi lên vẻ đẹp trong trẻo, thuần khiết của thiếu nữ miền Tây.

Hoa súng là loại thực vật mọc ở vùng đầm lầy, chiêm trũng. Thân mềm mại nhưng lại dẻo dai sức sống diệu kỳ. Vốn lặng lẽ gieo mình xuống đất nhưng khi mùa nước lũ tràn qua, nước dâng cao tới đâu, cây súng vươn mình tới đó. Suốt trong 4 tháng trắng đồng, hoa súng đã kịp đơm bông, kết trái rồi thả hạt giống theo dòng nước phát tán muôn nơi.

Vào mùa du lịch, du khách từ thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh đến đây rất nhiều. Họ ngắm hoa sen, chụp ảnh và thưởng thức các món ăn đặc sản của vùng sông nước Tháp Mười. Ngồi nhâm nhi chén trà ướp sen tươi bạn sẽ thấy lòng lâng khó tả và cảm nhận về vùng đất trên quê hương Đồng Tháp Mười thì sen từ lâu đã là thứ thật quen thuộc, gần gũi và thân thiết.

Giữa đầm sen gió miên man bất tận, mấy chú ếch thỉnh thoảng nghe tiếng động lại phóng tõm xuống ao tạo âm thanh rất vui tai. Chiều, lũ trẻ quanh xóm cũng hí hửng theo chân khách lạ đi bẻ sen, bắt chuột ngoài đồng đãi khách. Nắng hè ở xứ sở hoa sen cũng rát da nhưng không ngăn được những đứa trẻ quê thi nhau thả những cánh diều thơm nồng mùi sen bay vút lên trời.

Tháp Mười đẹp nhất bông sen, thiên nhiên cũng đã nhẹ nhàng đi vào cuộc sống. Cùng với hạt gạo đồng bằng, sen cũng đã góp phần làm phong phú hơn sắc màu ẩm thực trên vùng đất phương Nam…

Hướng dẫn về Đồng Tháp ngắm sen

Vùng đất có những cánh đồng cò bay thẳng cánh đón du khách với những cô gái thấp thoáng hái sen giữa hồ và vườn hoa Sa Đéc lung linh trong nắng.

Di chuyển

Đồng Tháp cách Sài Gòn 170km và cách Hà Nội 1.862km. Có thể đến Đồng Tháp bằng đường bộ bằng xe đò hay phương tiện cá nhân.

- Bằng phương tiện công cộng:
Từ Sài Gòn, có thể mua vé xe đi Đồng Tháp tại bến xe miền Đông hay của các hãng xe uy tín trên đường Lê Hồng Phong. Giá vé dao động từ 120.000 – 200.000 đồng, tùy chất lượng xe.

- Phương tiện cá nhân:
Nếu khoảng cách tương đối, bạn hoàn toàn có thể phượt bằng xe máy hay xe con đến Đồng Tháp. Nếu xuất phát ở Sài Gòn thì từ Q.6 (vòng xoay An Lạc) hay Q.7 (cao tốc Trung Lương), đều đến được QL 1A.

Từ QL1A, chạy thẳng tới cầu Mỹ Thuận có ngã ba chỉ Đồng Tháp thì rẽ phải theo hướng đó, chạy khoảng 20km nữa qua thị trấn Lai Vung, gặp ngã ba lớn rẽ phải thêm 25 km nửa thì đến Cao Lãnh. Lưu ý khi di chuyển bằng xe cá nhân là mang đầy đủ giấy tờ, chấp hành đúng luật an toàn giao thông đường bộ.

Đến vào thời điểm nào?

Sở hữu những con kênh hiền hòa, những cánh đồng bạt ngàn, hồ sen thơm ngát biến chuyển theo từng nhịp của thời gian nên Đồng Tháp mùa nào cũng đẹp.
Tuy nhiên, nếu bạn cốt ý đến đây mùa sen thì cần nhớ: Sen Đồng Tháp Mười sẽ nở rộ vào mùa nước nổi, tức là khoảng tháng 7 đến tháng 10 âm lịch.

Đặc sản Đồng Tháp

Các món nên ăn thử gồm lươn nấu trứng kiến, cá lóc nướng trui cuốn lá sen non, hủ tiếu Sa Đéc, các món ăn từ cá linh và bông điên điển, chuột đồng, chuột cống nhum Cao Lãnh, sen Tháp Mười, hạt sen hấp, thịt chim.. Các món mua về làm quà quýt hồng Lai Vung, hồng sen tửu, nhãn Châu Thành, bánh phồng Tôm Sa Giang, nem Lai Vung…

Khách sạn, nhà nghỉ

Khách sạn, nhà nghỉ tại Đồng Tháp có mức giá tương đối dễ chịu (từ 150.000 – 500.000 đồng). Một số cái tên có thể tham khảo như khách sạn Thiên An, Sông Trà, Thiên Ấn, Mộng Yến…

Địa điểm tham quan

Bạn có thể vi vu khám phá Đồng Tháp bằng xe máy hay xe con. Nhưng với đặc trưng vùng sông nước, việc lênh đênh trên những chiếc xuồng ba lá, len theo các con rạch, tham quan các địa danh, thắng cảnh mang đến cho bạn trải nghiệm thích thú và yên bình.

Các địa danh có thể khám phá khi rong ruổi trên xuồng gồm khu di tích cụ Phó Bảng Nguyễn Sinh Sắc. Bên cạnh khu lăng mộ còn tái hiện hình ảnh ao cá và nhà sàn của Bác; khu di tích Gò Tháp kỳ vỹ với 5 di tích tiêu biểu là Gò Tháp Mười, tháp Cổ Tự, mộ và đền thờ cụ Đốc Binh Kiều, gò Minh Sư, miếu Bà Chúa Sứ; Kiến trúc cổ Kiến An Cung được thiết kế theo chữ “Quốc” uy nghiêm, trang trọng; khu căn cứ Xẻo Quít hoang sơ với những cây tràm đại thụ.

Bên cạnh đó, bạn có thể khám phá các điểm du lịch sinh thái ở Đồng Tháp như vườn chim lạ mắt ở Tháp Mười; làng hoa kiểng Sa Đéc đầy hương thơm, màu sắc; các vườn cây ăn trái được đánh giá cao như xoài Cao Lãnh, nhãn Châu Thành, bưởi Phong Hoà, quýt Lai Vung.

Nổi bật là Vườn Quốc gia Tràm Chim - Tam Nông, khu đất ngập nước có tầm quan trọng thứ tư của Việt Nam và là khu Ramsar thứ 2.000 của thế giới; hay lá phổi Gáo Gồng thanh bình với chim hót, cá quẫy đuôi trong mùa khô, rực lên màu vàng hoa điên điển, màu tím hoa súng, sắc hồng của sen mênh mông giữa đất trời trong mùa nước nổi.

Bạn cũng đừng quên khám phá các địa danh như đền thờ Đốc Binh Vàng, chùa Cả Bát, tượng đài Vô tuyến điện Nam Bộ, tượng đài Giồng Thị Đam, bia tưởng niệm Bình Thành- Thanh Bình, núi Đất & Khu bảo tồn dược liệu Đồng Tháp Mười; tham quan nhà cổ Huỳnh Thủy Lê, dạo chợ chiếu đêm Định Yên hay tham quan mua sắm, thưởng thức các món ngon của Đồng Tháp ở chợ đêm Sa Đéc.

Nếu muốn tắm biển, bãi tắm An Hòa hay bãi tắm Cồn Tiên là gợi ý không tồi. Tuy biển nước đục, song bạn có thể vừa ngập lặn trong biển, vừa vùng vẫy trong hương trái cây.

Mang gì khi đến Đồng Tháp?

- Áo khoác, mũ, khẩu trang, kem chống nắng khi đến vào mùa nắng. Dụng cụ đi mưa, giày dép chuyên dùng nếu đến vào mùa mưa.
- Mang theo kem chống muỗi và thuốc trị côn trùng cắn.
- Mang theo các loại thuốc cơ bản.
- Mang theo lều, túi ngủ, áo khoác nếu muốn cắm trại.

Các cung đường thường gặp:

- Sài Gòn - Hà Tiên - Phú Quốc - Long xuyên - Châu Đốc
- Bến Tre - Đồng Tháp - An Giang - Kiên Giang ...
- Sài Gòn - Đồng Tháp - Long Xuyên - Rạch Giá - Phú Quốc

Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

Đi giữa “chảo lửa” Tây nguyên

(TTCT) - Xin nói ngay, không phải “chảo lửa” trong lĩnh vực bóng đá mà là vùng nắng nóng lạ đời ở Tây nguyên vốn bốn mùa mát mẻ.

Đến đây xem cái nóng này có khác gì “nắng như rang” ở Phan Rang và trải nghiệm những món ăn khá độc đáo...

< Đường vào “chảo lửa” đoạn qua đèo Tô Na.

Nằm lọt thỏm giữa bốn bề đồi núi, mưa nhỏ giọt, nắng hạn triền miên, vùng đất Krông Pa (tỉnh Gia Lai) từ lâu được xem là “chảo lửa”, cái “rốn hạn” của Tây nguyên.

Hồn nhiên giữa thiên nhiên

Từ phố núi Pleiku, theo quốc lộ 25 xuôi về phía nam, qua đèo Chư Sê, đổ đèo Tô Na sẽ tới “chảo lửa” Krông Pa, huyện xa nhất của tỉnh Gia Lai (lộ trình khoảng 150km). Nơi đây mỗi năm chỉ có ba tháng mưa ngay trong dịp hè, lượng mưa trung bình cả năm chỉ đạt 1.600mm, vào loại thấp nhất cả nước.


< Cảnh đẹp như tranh vẽ ở “chảo lửa”.

Những ngày cuối tháng 9, trong khi các nơi mưa dầm dề,  trời ở đây nắng như lửa đốt. Dòng suối Ia MLáh vắt ngang qua thị trấn Phú Túc héo hon và khô khốc. Trên đường đi du khách có thể bắt gặp những bóng cây kơnia đứng chơ vơ bên đường. Những tán lá kơnia được kết dày đặc, vo tròn, quả thật là bóng mát quá lý tưởng cho tất thảy những ai rong ruổi trong những ngày nắng nóng Krông Pa.

Nhưng tới địa phận xã Chư Ngọc cây cối lại trù phú, cảnh vật đẹp như truyện cổ tích với mái nhà sàn, chòi canh nằm chơi vơi giữa những cánh đồng lúa xanh, vàng dài tít tắp tới những cánh rừng...  Chị Mlao ở buôn Sai, xã Chư Ngọc cho biết lúa ở đây thuộc loại  giống chịu hạn tốt, người nông dân dùng hai chiếc gậy chọc từng lỗ rồi tra hạt trên thửa ruộng nứt nẻ.

< Trồng lúa theo kiểu người Jrai.

Tưởng chừng cái nắng thiêu sẽ đốt cháy những hạt lúa nhỏ bé đó, nhưng sau hai tháng, một cơn mưa hiếm hoi cũng đủ làm cho những hạt lúa khát nước kia đâm chồi, vươn lên xanh tốt trên những thửa ruộng khô cằn. Thật ngưỡng mộ sức chịu đựng dẻo dai của nó.

Thấp thoáng trong màu xanh non của ruộng lúa, lũ trẻ con vai đeo gùi lỉnh kỉnh chai, lọ đi lấy nước. Lấy nước uống ở những mạch nước ngầm và nước sông Ba vốn đã là một phần tất yếu trong cuộc sống từ ngàn đời nay của đồng bào Jrai ở đây. Ngày nay, dù hầu hết các thôn, buôn của huyện đã có hệ thống nước máy, nước giếng khoan để phục vụ ăn uống và sinh hoạt nhưng với đồng bào Jrai “nước suối vẫn ngọt hơn”.

< Ở xứ khô nóng này, lấy nước cũng là một kỹ năng sinh tồn.

Du khách có thể dễ dàng bắt gặp những chàng trai, cô gái hồn nhiên tắm gội dưới suối giữa trưa hè nắng gắt hay lúc chiều muộn. Đi dọc sông Ba sẽ dễ dàng bắt gặp những khoảnh khắc cực đẹp cho ống kính: đứa trẻ đen nhẻm, miệng cười đùa để hở hàm răng trắng muốt vừa tắm mát, vừa cưỡi bò qua sông để trở về nhà.

Và đặc sản “độc”


< Cưỡi bò qua sông để về nhà.

Nói đến Krông Pa không thể không nói đến đặc sản thịt bò một nắng. Nghe đâu đàn bò ở đây hiện được coi là lớn nhất tỉnh Gia Lai. Thương lái các nơi đổ về đây cũng vì chất lượng thịt tuyệt vời của bò Krông Pa. Nghề chăn thả bò ở Krông Pa cũng khác, bò không phải xỏ mũi, cột dây hay đeo lục lạc vào cổ như ở đồng bằng Bắc bộ mà chăn thả thành từng đàn, được tự do tìm bãi.

Có lẽ chính vì phải đương đầu với cái nắng cháy da cháy thịt, lại được mặc sức chạy nhảy trên thảo nguyên và nhờ dòng nước sông Ba ngọt ngào mà miếng thịt bò một nắng ở đây có vị dai ngọt, đậm đà khác biệt.


< Hòa nhịp trong vũ điệu Tây nguyên.

Bò một nắng xuất thân là món ăn của người Jrai. Khi vào lễ hội, người dân mổ bò ăn mừng, thịt không dùng hết được phơi hoặc sấy khô để ăn dần. Cũng giản dị, chân chất như người Jrai, món bò một nắng vốn được chế biến không hề cầu kỳ nhưng nay đã trở thành đặc sản làm quà cho du khách phương xa.

Ông Nguyễn Văn Mười, chủ một cơ sở chuyên bán thịt bò một nắng ở thị trấn Phú Túc, chia sẻ: “Phải làm từ thịt đùi con bò tơ, không non cũng không già. Thịt được tẩm ướp gia vị rồi phơi nắng từ 5-6 tiếng đồng hồ sao cho miếng thịt đều hai mặt và bên trong còn tươi”.
Thưởng thức bò một nắng phải ăn với muối kiến vàng, thức chấm đặc biệt của người Jrai mới gọi là ngon.

< Cá chốt nướng.

Món cá chốt sông Ba nướng cũng là một đặc sản. Thịt cá chốt ở đây chắc, dai. Dưới chân đèo Tô Na, ngồi trong lều tranh nhỏ nhìn ra dòng sông Ba chảy xiết, nhấm nháp vị cay ngọt, đậm đà của muối kiến vàng với thịt cá chốt nướng béo ngậy, thêm một ché rượu cần sẽ thật sự là một trải nghiệm mang hơi thở Tây nguyên khó quên với lữ khách phương xa.
Xem thêm >

Theo Tiến Thảnh (Tuổi Trẻ Chủ Nhật)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Chốn gà gáy 3 nước cùng nghe

(VnExpress) - Việt Nam có hai nơi được coi là ngã ba biên giới, trong đó cực Tây Tổ quốc - A Pa Chải gắn liền với cột mốc số 0 là điểm đến mơ ước của nhiều bạn trẻ.

A Pa Chải là ngã ba biên giới Việt Nam, Lào và Trung Quốc, thuộc xã Sín Thầu, huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên. Đây là nơi được mệnh danh “một con gà gáy cả ba nước đều nghe”, nằm trên đỉnh Khoang La San, cách Hà Nội hơn 750 km.
Từ thành phố Điện Biên Phủ có nhiều cách để lên A Pa Chải. Cung đường được nhiều người lựa chọn nhất là đi qua Mường Chà - Mường Nhé - Chung Chải - Đồn biên phòng 405 Leng Su Sìn - Tả Kho Khừ - Đồn Biên Phòng 317 A Pa Chải. Tuyến này có tổng chiều dài gần 280 km và ôtô đi thẳng.

Từ đây để lên được ngã ba biên giới, ngoài trang bị những vật dụng và đồ dùng cần thiết, bạn cần phải được sự đồng ý và cấp giấy phép của bộ chỉ huy biên phòng Điện Biên. Điều thú vị khi chinh phục cực Tây Tổ quốc là thay vì bạn phải thuê người bản địa dẫn đường như khi leo lên đỉnh nóc nhà Đông Dương, thì sẽ được các chiến sĩ của đồn biên phòng 317 làm hoa tiêu chỉ lối.

Theo đường chim bay từ đồn 317 đến cột mốc số 0 cao 1.864 m chỉ khoảng 5 km, nhưng bạn phải bộ hành tới hơn 15 cây số với 4 tiếng băng rừng, vượt suối mới đến được nơi. Đây không chỉ là hành trình thử thách sức khỏe mà còn cả ý chí của người chinh phục.

Con đường dốc ngược đầy đá sỏi khi thì xuyên qua những quả đồi cỏ tranh mọc cao quá đầu người, sắc nhọn, lúc lại lầm lũi tiến thẳng vào khu rừng già thăm thẳm, bạt ngàn gai rậm luôn chực chờ tấn công những kẻ lạ ngang qua. Hiện vào đầu mùa khô nên đường lên A Pa Chải có phần dễ đi hơn, bởi mùa mưa con đường sẽ nhanh chóng trở nên trơn trượt. Tuy nhiên mùa này mây mù ngập lối, luôn thường trực là cảm giác âm u, ẩm ướt của cánh rừng già. Bởi vậy, không mưa nhưng con đường nhỏ hẹp, khúc khuỷu, gập ghềnh lên cột mốc số 0 trở thành thử thách đáng gờm của bất kỳ ai mê chinh phục. Với độ dốc lớn, bạn phải đi thẳng một mạch chứ không thể vừa đi vừa nghỉ, đôi khi phải nhặt cây làm gậy, bám dây leo để cố đu lên.

Nếu không có một ý chí kiên cường và quyết tâm chinh phuc, bạn có thể sẽ bị khuất phục trước cái lạnh của núi rừng Tây Bắc và cái mệt đến mềm người sau nhiều giờ leo núi đường trường. Để lấy lại sức giữa vùng đồi núi hoang sơ, không gì tốt bằng việc uống vài ba ngụm nước suối bên đường.

Vị ngọt lịm, mát lành của dòng nước thiên nhiên trong vắt sẽ phần nào làm dịu lại những vết cứa của cây rừng và cú ngã do con đường dốc ngược. Cùng với đó là màu rực rỡ của nhánh lan rừng, sắc bạc mốc của cây cổ thụ và hương thơm thoang thoảng của kỳ hoa dị thảo chốn núi rừng… tất cả như bù đắp cho bạn vì những vất vả đã trải qua.

Xuyên suốt hành trình không thể thiếu những câu chuyện đi đường như không có hồi kết của chiến sĩ hoa tiêu, để rồi khi vẫn còn đang vẩn vơ theo lời kể thì ngã ba biên giới đã ở ngay trước mắt. Niềm vui vỡ òa và mọi mệt mỏi tan biến khi đối diện là cột mốc số 0 có 3 cạnh trên đỉnh Khoan La San hùng vĩ.

Cột mốc được ốp đá hoa cương, ở giữa là cột hình tam giác cao 2 m có ba mặt hướng về ba nước, mỗi mặt có khắc tên nước bằng tiếng quốc ngữ và quốc huy của mỗi quốc gia. Đến đây bạn sẽ chứng kiến nghi thức chào và kiểm tra mốc số 0 của các chiến sĩ đồn biên phòng A Pa Chải.

Với mỗi bạn trẻ, mặc trên mình chiếc áo in quốc kỳ đỏ thắm, chụp hình với cột mốc số 0 dường như là một cách thể hiện tình yêu đất nước và chủ quyền dân tộc ở mảnh đất cực Tây. Hai tiếng Việt Nam hô vang giữa ngã ba biên giới không chỉ để thỏa nỗi niềm mơ ước mà còn xuất phát từ lòng tự hào dân tộc thôi thúc trong tim.
Xem thêm >

Theo Vy An (VnExpress)
Du lịch, GO!

Chinh phục A Pa Chải
A Pa Chải: điểm đầu đặt bút vẽ bản đồ VN

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

Hương vị miền Tây

(AutocarVN) - Một xe máy, hai ngày nghỉ cuối tuần, những người ưa xê dịch đã có thể thưởng ngoạn miền Tây sông nước.

< Cầu Rạch Miễu.

Từ Sài Gòn, chạy dọc theo quốc lộ 1 chỉ chừng 70 cây số, cây cầu Rạch Miễu – niềm tự hào của người dân hai tỉnh Tiền Giang và Bến Tre và là một trong 3 cây cầu dây văng lớn nhất của vùng đồng băng sông Cửu Long – đưa chúng tôi đến điểm dừng chân đầu tiên. Đó là Cồn Phụng, còn được gọi là Cồn ông Đạo Dừa, nằm trên một cù lao giữa sông Tiền, thậm chí có thể nhìn thấy khi đang di chuyển trên cầu.

Thông thường, mỗi nhóm khách du lịch (dù một người hay cả chục người) đến Cồn Phụng đều được phục vụ riêng biệt trong suốt hành trình với một hướng dẫn viên. Các gói tour (trọn gói) đã được ban quản lý niêm yết rõ ràng với chi phí khá hợp lý, và điều này tạo cho khách du lịch sự yên tâm và thoải mái.

Chiếc xuồng máy với động cơ diesel nổ tành tạch chạy dọc theo Cồn đưa chúng tôi đi thăm cơ sở sản xuất kẹo dừa truyền thống. Ở đây, chúng tôi được chứng kiến, thậm chí có thể tham gia vào bất cứ công đoạn nào trong toàn bộ quy trình làm kẹo dừa thủ công, từ khi bổ những trái dừa còn nguyên vỏ đến công đoạn cuối cùng là đóng gói những chiếc kẹo thành phẩm.

Thật tuyệt khi được thưởng thức những chiếc kẹo vừa ra lò, có thể do chính bàn tay mình làm ra. Điều đặc biệt là kẹo dừa làm theo phương pháp này có thể làm quà mang đi xa mà vẫn giữ được độ mềm và thơm đặc trưng như lúc mới ra lò.

Các nghệ nhân ở quê hương Đồng Khởi còn chứng tỏ rằng hầu hết các bộ phận trên cây dừa đều có giá trị của nó. Hàng chục món đồ gia dụng, mỹ nghệ và đồ chơi đã ra đời từ gỗ dừa, vỏ trái dừa hay lá dừa. Có thể kể ra rất nhiều món đồ hữu ích như những chiếc hộp trang điểm, những chiếc túi xách tay, ống đựng tăm, khung ảnh, hộp bút…

Tiếp đó, một trong những hoạt động hấp dẫn du khách ở Cồn Phụng có lẽ là được ngồi xe ngựa đi thăm vườn cây ăn trái. Tiếng vó ngựa lộp cộp như đưa con người trở lại với thời kỳ cách đây vài thế kỷ.

Đối lập với không khí ngột ngạt và dòng xe cộ nườm nượp bên ngoài, chúng tôi như ở trong một thế giới riêng với không gian tĩnh lặng dưới ngôi nhà lợp lá dừa và thưởng thức vị trà với mật ong và quất, cùng nhiều đặc sản trái cây miền nhiệt đới đang mùa chín rộ. Những du khách cả trong và ngoài nước muốn thể hiện giọng ca của mình cũng có thể trình diễn cùng dàn nhạc đờn ca tài tử những bài hát dân gian của người nông dân vùng sông nước này.

Chúng tôi tiếp tục hành trình, nhưng phương tiện lần này là chiếc ghe chạy dọc theo con lạch nhỏ mà hai bên là dừa nước mọc san sát. Chuỗi nhà hàng nổi trên mặt nước tiếp đón đoàn bằng những món ăn dân dã nhưng đặc sắc của miền Tây Nam Bộ, trong đó không thể không nói đến món cá tai tượng chiên xù, với hình thức cũng như hương vị hấp dẫn, khi ăn thì cuốn vào trong bánh tráng, kèm rau sống và chấm mắm nêm.

Tạm biệt Bến Tre sau gần một ngày thưởng ngoạn, tỉnh lộ 57 dẫn đến Vĩnh Long cũng là một lộ trình đáng để dừng chân và ghi lại những khung cảnh ấn tượng. Những vườn hoa kiểng hai bên đường trải dài tới hàng chục cây số, nhưng tập trung và rực rỡ nhất là chợ hoa ở trị trấn Chợ Lách. Trong không gian của từng trang trại, có thể thấy khung cảnh tham quan và mua bán từ dưới ruộng, đến sân vườn rồi tràn ra cả lề đường, như một chợ hoa khổng lồ.

Ngày thứ 2 của hành trình, bến phà nhỏ ngay trung tâm thành phố Vĩnh Long đưa chúng tôi qua sông Cổ Chiên để đến cù lao An Bình, nơi quy tụ rất nhiều trang trại nổi tiếng với hàng chục các loài cây ăn trái đặc sản nổi tiếng của vùng đồng bằng sông Cửu Long như bưởi, xoài, chôm chôm, măng cụt, mít, sầu riêng,… Đây cũng là nơi trồng rất nhiều bưởi năm roi – loại bưởi nổi tiếng trên cả nước. Hầu hết các loại cây trái đều cho thu hoạch rộ bắt đầu từ tháng 5 đến cuối hè hàng năm, trong khi một số loại có thể cho thu hoạch quanh năm.

Nhưng đến An Bình, bên cạnh các hoạt động dã ngoại miệt vườn, những người thích cảm giác lạ có thể được trải nghiệm tốc độ trên lưng đà điểu. Loài chim khổng lồ nhưng không biết bay nổi tiếng này cho thấy rằng đôi chân “khủng” của nó không chỉ vô địch về khả năng chạy nhanh trong họ động vật này, mà còn có thể chịu “tải” một người lớn mà không ảnh hưởng đến khả năng và tốc độ di chuyển. Những quả trứng đà điểu to bằng vốc tay sẽ là những món quà đặc biệt nhất mà du khách đến Vĩnh Long có thể mang về.

Sau khi đã trải nghiệm hai ngày cuối tuần, đường trở về thành phố với tổng chiều dài khoảng 140km có thể khiến cho những cơ thể đã thấm mệt e ngại. Nhưng chúng tôi chợt nhận ra rằng chính lộ trình trở về đó khiến con tim của tất cả những khách phương xa tới đây cảm thấy mến đất miền Tây hơn, thấy yêu hơn cái mộc mạc chân thành của người dân nơi đây.

Những quán café võng ven đường qua địa phận Bến Tre luôn chào đón những đôi chân mệt mỏi, thưởng thức hương vị mát lành của trái dừa tươi và nghỉ ngơi cả tiếng cũng chỉ mất 10.000 – 12.000VND – một cái giá có thể làm cho tất cả những ai từ miền Bắc vào cũng phải giật mình.

Một kỳ nghỉ cuối tuần lý thú với chi phí vô cùng dễ chịu, và điều quan trọng là giải tỏa bao bộn bề của một tuần làm việc. Tạm biệt miền Tây, tạm biệt những con người hồn hậu, nhưng ấn tượng về chuyến đi thì sẽ vẫn còn mãi.

Lộ trình lý tưởng

- Ngày 1: Sài Gòn – cầu Rạch Miễu – Cồn Phụng – Chợ Lách – Vĩnh Long
- Ngày 2: Cù lao An Bình – cầu Mỹ Thuận – Sài Gòn
Tổng chiều dài hành trình: một chiều khoảng 140km, cả đi lẫn về khoảng 280km.

Thông tin hữu ích

- Thời gian đi lý tưởng nhất là từ đầu mùa hè. Đây là khoảng thời gian mà các loại cây ăn trái bắt đầu cho thu hoạch.
- Cái nắng miền Tây không gay gắt đổ lửa như ở miền Bắc, nhưng có thể làm cháy da cháy thịt sau một ngày đi đường. Chính vì vậy, du khách đến đây luôn nhớ mang áo dài để tránh bị cháy nắng. Ngay cả nhiều người dân bản địa vốn đã quá quen với thời tiết nơi đây cũng có những biện pháp bảo hộ rất kỹ khi ra ngoài trời.
- Cần hạn chế tốc độ trong tầm kiểm soát tốt khi qua các khu dân cư, bởi các loại xe lôi, xe tự chế để chở các loại nông sản hoạt động rất nhiều. Các loại xe này thường cồng kềnh và rất khó kiểm soát khi gặp tình huống bất ngờ, nên các phương tiện khác tốt nhất là phòng thủ và giữ khoảng cách an toàn.
Xem thêm >

Theo Bảo Ngọc (AutocarVN)
Du lịch, GO!