Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Cụ ông 3 lần leo Phan Xi Păng

Muốn đặt chân lên đỉnh núi Phan Xi Păng cao vời vợi phải đi bộ xuyên rừng, leo núi, vượt thác đá gập ghềnh mới khám phá được thiên nhiên hùng vĩ của đất trời. Tuy nhiên, không phải bất cứ người nào cũng thành công. Có không ít bạn trẻ đến đây đã phải lắc đầu bỏ cuộc giữa chừng vì mức độ nguy hiểm vì ngọn núi quá cao, đường lên hiểm trở. Những người trên tuổi 60 hầu như vắng bóng trên con đường chinh phục đỉnh Fansipan, chưa nói gì người ở tuổi 80.

Vậy mà, cụ ông 83 tuổi đã 3 lần leo ở độ cao 2.900m (trạm 2 của dãy núi Fansipan). Người ấy chính là cụ Huỳnh Văn Ráng ở khu phố Chợ, phường Lái Thiêu, TX.Thuận An.

< Tấm ảnh chụp kỷ niệm một lần chinh phục đỉnh Fansipan của cụ Ráng.

Vào thời điểm năm 2007, ở tuổi 77 thì công ty du lịch không cho phép ông Ráng được leo núi. Thay vào đó, họ đã giúp ông thỏa mãn đam mê về cảnh sắc nơi đây bằng việc cho phép ông lên đài quan sát để ngắm. Không cam tâm, ngày hôm sau ông tiếp tục đến xin công ty du lịch cho leo núi và chấp nhận tất cả các cam kết của công ty. Trước quyết tâm cao độ của ông và nhờ sự hỗ trợ của những người từng biết về quá trình ông từng tham gia leo núi ở khu vực phía Nam, Tây Nguyên nên công ty du lịch đã cho phép ông được leo núi.

Sau 2 ngày vịn vách đá, bám rễ cây leo qua nhiều quả núi cao ngất ngưỡng cùng 2 nhân viên hỗ trợ ông của công ty du lịch, ông Ráng đã leo lên đến độ cao 2.900m (trạm 2 của dãy núi Phanxiphang) và trở xuống một cách an toàn trong sự vui mừng của nhiều người, nhất là bà Lê Thị Hổ (77 tuổi, vợ ông Ráng).

Tưởng rằng khát khao chinh phục đã dừng lại sau đợt 'leo Fan' thành công đầu tiên này, nhưng ba năm sau cụ Ráng lại tiến hành cuộc chinh phục lần thứ 2, khi ấy cụ vừa tròn tuổi 80. Vào tháng 6/2013, cụ Ráng đã bước sang tuổi 83, cụ ông bị nhiều người gọi là 'quá gân' này lại tiếp tục thành công khi ngắm toàn cảnh ba nước Đông Dương từ chuyến chinh phục lần 3 cũng với độ cao 2.900m để khám phá nơi thiên nhiên hùng vĩ nhất Việt Nam..

Trong hai cuộc chinh phục đầu tiên, cụ Ráng không gặp bất cứ một người Việt nào. Những người bạn đồng hành với cụ đều là thanh niên người nước ngoài cao to khỏe mạnh. Đến lần leo thứ 3, cụ Ráng mới gặp được hai cặp thanh niên người Việt, tuổi chừng ngoài 20. Cụ Ráng nói vui: “Cả 3 lần ngoảnh đi ngoảnh lại, tôi trông mỏi mắt không thấy bóng dáng một người nào bằng tuổi để hàn huyên tâm sự.

< Cụ Ráng với tấm bằng xác nhận kỷ lục.

Đầu tháng 9/2013 vừa qua, cụ đã được Trung tâm sách Kỷ lục Việt Nam xác nhận kỷ lục người cao tuổi nhất 3 lần chinh phục dãy núi Phanxiphang ở độ cao 2.900m.
Riêng bạn, bạn có ý tưởng sẽ chinh phục Nóc nhà Đông Dương không? Dám chừng, sẽ hẹn đến tuổi trên 70 vậy...

Du lịch, GO!

Những bức ảnh du lịch thót tim

Giải trí - Dựng lều trên vách đá, bước đi trong không trung hay thậm chí trèo lên cột thác nước đóng băng là những hình ảnh khiến người xem phải rùng mình.

Nhảy tập thể trên vách đá Trolltunga, Nauy

Núi Trolltunga là ngọn núi có vách đá chìa ra hình chiếc lưỡi. Trolltunga thuộc dãy Skjeggedal tại Odda, Nauy. Đây là nơi hấp dẫn nhiều lượt khách du lịch tới tham quan và chụp ảnh tại mỏm đá cheo leo cao gần 1.200m so với mặt nước biển.

Cắm trại trên vách đá

Ba chiếc lều lơ lửng trên độ cao 1.220 m tại một vách đá dựng đứng ở Bắc Cực. Những người muốn chinh phục Bắc Cực này đã mất rất nhiều thời gian tìm chỗ "treo" lều núp dưới mỏm đá để tránh tuyết lở hoặc đá rơi.

Trượt tuyết từ mỏm núi dốc đứng tại Grand Targhee, Wyoming, Mỹ

Khi tới khu nghỉ dưỡng Grand Targhee, du khách có thể trượt tuyết tại bất cứ đâu. Trong đó, chinh phục ngọn núi cao gần 3.000 m với đường dốc thẳng đứng kéo dài gần 665 m là trải nghiệm mạo hiểm được yêu thích nhất tại đây.

Đạp xe chinh phục vách đá Moher, Ireland

Vách Moher tại bờ biển phía Tây Ireland là một trong những điểm hấp dẫn khách du lịch nhất châu  Âu. Tới đây người ta thường chọn đạp xe quanh những con đèo nhỏ xíu để chinh phục vách đá cao 215 m.

Bước đi trên không tại dãy Alps, Thụy Sĩ

Hệ thống cáp treo bắc ngang qua những ngọn núi cao tới 4.000 m cho phép khách du lịch có cảm giác bước đi trên không trung trong khi ngắm những cảnh đẹp hùng vĩ của dãy núi lớn nhất châu Âu này.

Leo núi tại Châu Phi

Trong ảnh là nhà leo núi người Anh John Roberts đang ở độ cao 100m, chinh phục vách đá thẳng đứng tại châu Phi.

Trèo lên đỉnh núi qua thác nước đóng băng tại Thụy Sĩ

Chinh phục thác nước cao tới 152m, đóng băng ở nhiệt độ -18C là thử thách không phải ai cũng dám làm và vượt qua.

Treo lều trên cây tại Đức

Tại khu nghỉ dưỡng trên núi Waldseilgarten vùng Bavaria nước Đức, khách du lịch có cơ hội trải nghiệm kỳ nghỉ tại những chiếc lều treo trên cây, lơ lửng ở độ cao 1.830 m so với mặt đất.

Chèo thuyền từ vách núi thẳng đứng ở thác Victoria, Zimbabwe

Thử cảm giác mạnh với việc chèo thuyền đổ thẳng xuống từ đỉnh thác Victoria nằm giữa Zimbabwe và Zambia cao tới 108 m sẽ mang đến cho bạn cảm giác như đang chông chênh trước "vực thẳm địa ngục".

Nhảy xuống biển từ núi Monolith cao 29m, Bồ Đào Nha

Vận động viên Blake Aldridge nhảy xuống từ độ cao 29 m trong Cuộc thi lặn tổ chức tại Bồ Đào Nha.

Ngồi ngắm cảnh tại vách núi Yosemite cheo leo, Mỹ

Chuyên gia leo núi nổi tiếng người Mỹ Alex Honnold ngồi trên vách đá thuộc công viên quốc gia Yosemite, Mỹ.

Trượt băng hình thành trên mỏm núi, Methven, New Zealand

Tại Methven, New Zealand, những mỏm núi thường hình thành những cột băng tuyết khổng lồ, hấp dẫn những người thích mạo hiểm tới trượt băng trên những cột đá cheo leo.

Lái xe thả dốc tại đụn cát khổng lồ của Vịnh Lucky, Australia

Vịnh Lucky tại Australia nổi tiếng với những đụn cát cao khổng lồ và dốc nhất hành tinh.

Công viên Pháo đài Tryon, Mỹ

Cô gái thả mình nằm dài trên một tường thành của công viên Pháo đài Tryon tại thành phố New York, Mỹ.

Nhào lộn trên không với dù

Hai diễn viên nhào lộn thể hiện kỹ năng tài tình khi bay lượn trên một bình nguyên xanh ngắt cách mặt đất tới vài trăm mét.

Theo VnExpress
Du lịch, GO!

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Du lịch sinh thái Thác Đá Hàn

Từ thành phố Biên Hòa theo quốc lộ 1A đi ngược về phía Bắc chừng 20km: du khách sẽ đến địa phận xã sông trầu, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai. Nhìn bề ngoài nơi đây chẳng có vẻ trù phú như những vùng đất khác, những lại ẩn giấu trong mình một khung cảnh thiên nhiên khá xinh đẹp.

Một ngọn thác hùng vĩ không thua kém gì thác Cam Ly ở Đà Lạt, nước đổ quanh năm, kể cả mùa khô hạn, đã tồn tại nhiều năm nay giữa những cánh đồng bắp, lúa, khoai mì. Đó chính là thác Đá Hàn , một khu du lịch sinh thái mới được đầu tư xây dựng trong những năm gần đây nhưng đã thu hút khách du lịch gần xa.

Thác Đá Hàn là tập hợp gồm ba dòng thác: thác Chàng, thác Nàng và thác chính Đá Hàn. Theo các già làng trong vùng kể lại: Vùng đất này ngày xưa là nơi dân tộc Mạ sinh sống. Ngày ấy có đôi trai gái yêu nhau nhưng không lấy được nhau nên đã tuẫn tiết ở dòng suối này mới sinh ra hai dòng thác Chàng và Nàng (còn gọi là thác Đôi).

Từ ba thác trên, du khách đến đây sẽ được tắm thác, nghe suối reo tí tách và thác đổ ầm ầm giữa khung cảnh bao la hùng vĩ.

< Thác Đá Hàn cuồn cuộn trong mùa mưa...

Dọc theo bờ thác, những tảng đá lớn nhỏ chồng chất lên nhau như cái nền cho những cây bằng lăng nước trổ hoa tím ngắt mỗi độ xuân về. Cây cầu treo mang tên Mimosa như một điểm nhấn nổi lên giữa những trảng cỏ, hoa tự nhiên kỳ thú, sẽ đưa du khách từ khu thác chính sang khu vực thác Đôi với dòng nước trong veo, thác đổ ầm ào sẽ tạo cảm giác hòa cùng thiên nhiên.

Cùng với thác, nơi đây được tô điểm bằng các loại hoa với đủ sắc màu tạo khung cảnh nên thơ, quyến rũ. Con đường đất như một dải lụa hồng uốn lượn theo triền suối sẽ đưa du khách đến tham quan khu trang trại mang tên Kỳ Cục.

< ... nhưng có thể ít nước trong mùa khô.

Tại đây, những khu vườn nhỏ liên tiếp nhau được thiết kế với khung cảnh thiên nhiên hoang sơ, cây cối, ao hồ,vườn cây ăn trái, chòi đạo hoang, hồ bơi, bạt ngồi, ghế bố thư giản, võng thư giản, ngủ lều, tiệc cưới, cầu lông, bóng chuyền, bóng đá mini, tắm thác, cà phê. Xung quanh rào bằng lưới mà bên trong là cả một thế giới của các loài sinh vật như: kỳ nhông, kỳ tôm, chàng hiu, cóc, nhái, thằn lằn núi, rắn mối…

Ở đây còn có khu rừng cây bóng mát với những dãy ghế, võng, lều tranh để khách nghỉ chân sau một hồi đi tham quan. Bên cạnh trang trại Kỳ Cục, vườn lan cảnh và rừng đủ loại cây, du khách còn bị thu hút bởi một loạt kiến trúc vừa có dáng dấp cổ điển kiểu La Mã lại vừa mang dáng vẻ dân tộc. Đó là những con đường trong khu du lịch được lát và trải toàn bộ đá hộc, những nhà chòi với kiến trúc của các dân tộc, những giàn hoa leo xung quanh, các nhà hàng, quán bar, sân patin, tennis, cầu lông…

Với giá vé đồng hạng trong mọi thời điểm, khách du lịch được ưu đãi tham quan khu vực thác, tắm thác, thăm trang trại Kỳ Cục và được phóng tầm mắt trong những vườn lan, cây cảnh trải dài cùng thiên nhiên hùng vĩ.

Nơi đây còn phù hợp cho việc tổ chức cắm trại, đốt lửa trại của sinh viên học sinh đến với khu du lịch. Tại đây cũng có các chế độ ưu tiên với các công ty lữ hành. Các dịp Quốc tế thiếu nhi 1-6, Trung thu… thì miễn hoàn toàn vé cho các đối tượng là trẻ em.

< KDLST Thác Đá Hàn.

Với các ưu đãi trên cùng nhiều hạng mục đang được đầu tư xây dựng như nhà hàng Hoàng Yến có đủ tiện nghi phục vụ cho hội nghị, hội thảo; khu nghiên cứu bò sát cho sinh viên các trường đại học và các nhà khoa học; kết hợp các tour du lịch giữa thiên nhiên và giới thiệu truyền thống…

Trong tương lai không xa, xã Sông Trầu sẽ trở thành một trong những khu du lịch lớn của tỉnh Đồng Nai và ở vùng Đông Nam bộ, nằm trong tour du lịch của Đồng Nai như chiến khu D, sông Đồng Nai, làng bưởi Tân Triều, khu du lịch Bửu Long…



Du lịch, GO!

Nét đẹp xưa ở Diên Khánh

(DNSG) - Nằm bên dòng sông Cái thơ mộng, huyện Diên Khánh, trung tâm của phủ Diên Khánh một thời giờ quanh năm mang màu xanh mát rượi của non cao nước biếc, của những cánh đồng bát ngát và những vườn cây nặng trĩu quả.

Tọa lạc bên cạnh thành phố Nha Trang nổi tiếng, vùng đất này vẫn có những nét đẹp và những di tích có nét cuốn hút riêng. Năm 1793, Nguyễn Ánh đã cho xây dựng trên mảnh đất khi ấy còn heo hút một tòa thành theo hình mẫu phổ biến ở phương Tây vào thời kỳ này. Thành Diên Khánh có diện tích khoảng 36.000m² với sáu cửa thành ở sáu mặt tường...

Qua thời gian, hiện nay chỉ còn cửa Đông và cửa Tây còn nguyên vẹn và hiện vẫn là hai cửa ngõ chính ra vào khu vực trung tâm thị trấn Diên Khánh.

< Văn Miếu thờ Đức Khổng Tử.

Ra khỏi thành, tới thôn Phú Lộc là đến với Văn Miếu thờ Đức Khổng Tử, người được tụng xưng là “Vạn thế sư biểu” (Người thầy của muôn đời). Văn Miếu được xây dựng với quy mô lớn từ năm 1853 và đến năm sau thì cơ bản hoàn thành: phía trước có nhà bi đình, chính giữa có tòa tiền đường và chính đường cao rộng, làm bằng gỗ xây tường gạch bao, các cột kèo được chạm trổ sơn son thếp vàng đẹp đẽ, uy nghiêm. Hiện nay, trong Văn Miếu vẫn còn một tấm bia khắc tên những người trong phủ đã từng học hành và đỗ đạt cao trong các khoa thi.

< Nhà thờ giáo xứ Cây Vông.

Nằm phía tả ngạn sông Cái trong phạm vi hai xã Diên Sơn và Diên Thủy, nhà thờ giáo xứ Cây Vông là một kiến trúc đẹp và ấn tượng chạy dọc dài hai cây số hai bên tỉnh lộ 8, với khu giáo đường bề thếở trung tâm. Xa xa phía trước mặt thánh đường có dòng sông hiền hòa uốn khúc bao bọc đồng lúa Ðồng Hiền tươi tốt hai mùa. Ðàng sau thánh đường cũng là một cánh đồng bát ngát trù phú mang tên Ðại Ðiền và xa hơn nữa có hai dãy núi Ðại An, Hòn Ngang hùng vĩ chạy dài từ đông sang tây che chở cho cả vùng đất hữu tình. Được bắt đầu xây dựng từ cách đây gần 300 năm, nhà thờ giáo xứ Cây Vông là một trong các nhà thờ kỳ cựu nhất của vùng Khánh Hòa.

Cách đó không xa tồn tại một di tích gắn liền với truyền thuyết dân gian về Thiên Y Ana nằm ở thôn Đại Điền Trung, xã Diên Điền. Nơi đây hiện còn đền thờ nữ thần Thiên Y Ana trên núi Đại An (còn gọi Qua Sơn hay núi Chúa). Núi Chúa cao khoảng 300 mét, cây cối thưa thớt, dựa lưng vào một dãy núi cao có nhiều phiến đá to và rừng rậm, trước mặt là cánh đồng rộng. Đền thờ Thiên Y Ana dựng nơi sườn núi, xây gạch, lợp ngói đơn sơ.

Đền có tượng thờ Bà Chúa, ngồi trên bệ rồng, tay cầm quạt đặt trên đầu gối. Mũ miện và trang phục của tượng rất gần gũi với lối triều phục của người Việt Nam.Theo truyền thuyết đây chính là nơi thờ Bà Chúa xứ đầu tiên, mãi đến thế kỷ VII-VIII mới được dời về Ponagar (Nha Trang ngày nay).

< Am chúa nơi thờ Thiên Y Ana.

Qua nhiều biến thiên của thời gian và lịch sử, miếu và tượng thờ cũng nhiều lần thay đổi, phục chế lại. Riêng hai ngôi mộ trước miếu có hai cây cổ chi (cây mã tiền) tỏa bóng, cũng theo truyền thuyết dân gian đây là mộ của vợ chồng người tiều phu già vẫn ở nguyên vị trí như xưa, được người đời sau xây lại bằng đá thành hai ngôi tháp như ngày nay.

Một di tích không kém phần cổ kính nữa là chùa Thiên Lộc nằm ở thôn Phú Ân Nam, xã Diên An.Chùa nằm sâu trong một vùng thôn quê yên tĩnh với lũy tre làng và dòng sông uốn lượn.Đây là một ngôi chùa cổ đẹp, mỗi năm có cả chục ngàn du khách đến vãn cảnh.Mặt chùa nhìn về dãy núi Chín Khúc (còn gọi là núi Hoàng Ngưu), bên cạnh chùa có dòng sông chỉ có nước vào mùa mưa lũ, nên gọi là sông Cạn.

< Nhà cổ ở Diên Khánh.

Thật khó xác định đúng niên đại xây dựng chùa nhưng những cổ vật có mặt trong chùa và các Long vị thờ Tổ sư tiền bối cho biết chùa Thiên Lộc đã được xây dựng cách nay gần ba thế kỷ.

Trong chùa còn lưu giữ một đại hồng chung và một bảo chúng là hai vật rất xưa có từ thời Trịnh Nguyễn phân tranh. Trong sân chùa có 12 cây tùng được trồng thẳng tắp. Sau chùa là một cây bồ đề to lớn, phải bốn người dang tay ôm mới xuể.
Xem thêm >

Theo Minh Hà (báo Doanh Nhân Sàigon)
Du lịch, GO!

Hai mảnh ghép từ Sầm Nưa

(VnExpress) - Một ngày cuối thu, sau khi sắp xếp công việc, tôi tấp tểnh cùng các 'giang hồ' chuẩn bị hành trang cho chuyến đi bụi bằng xe máy đầu tiên trong đời. Lộ trình: Hà Nội – Mộc Châu – cửa khẩu Lóng Sập – Viêng Xay - Sầm Nưa, một chuyến đi sang đất nước anh em Lào bằng xe máy. Năm người trong đoàn, tôi chỉ quen duy nhất bà chị chơi cùng. Vì bận công việc, tôi và một xế chạy trước, hẹn gặp nhau tại một điểm trên Hòa Bình.

Hai kẻ độc hành lao đi trong sương đêm. Chạy tới Hoà Bình theo đúng như hẹn trước, tôi và xế dừng lại ăn tối. Hai bên đường Cao Phong toàn cam là cam. Xế chạy chậm nhìn cam bày trên kệ đầy vẻ lưu luyến rồi phóng thẳng tới Mường Khến và dừng chân tại một nhà nghỉ nhỏ. Gần nửa đêm, xe chị bạn mới tới nơi, lần đầu tiên tôi biết mặt hai xế còn lại và cũng không có nhiều ấn tượng.

< Mỗi chuyến đi là một câu chuyện dài với nhiều trải nghiệm thú vị.

Trời đất bảnh bao khoác trên mình chiếc áo thu màu nắng tuyệt đẹp. Con đường 6 được dát một lớp sương mỏng manh khoe sắc trong nắng. Những nhành cây, ngọn cỏ bên đường còn nhóng nhánh sương đang khoe sắc dưới ánh nắng rực rỡ. Mộc Châu mới có vài cánh đồng cải trắng thấp lè tè, hoa thưa thớt. Những dải mây dã quỳ cũng chưa thấy đong đưa trong gió và vườn hồng lúc lỉu quả đang nấp đâu đó sau những lùm cây xanh. Nhưng hoa đào và hoa mận đã điểm tô trong một vài khu vườn. Lòng tôi reo vui vì cảm giác mát lạnh ùa tới, bảo sao mà cánh du lịch bụi lại thích phi xe máy chạy đến vùng đất này đến thế.

Cửa khẩu Lóng Sập là đây. Chúng tôi vào tận nơi, lôi đống hộ chiếu ra đàng hoàng, hùng dũng vác con xe chạy vào tận cổng hải quan. Năm chiếc hộ chiếu được bày trên mặt quầy. Năm nụ cười toe chờ đợi được làm giấy xuất cảnh. Rồi mọi chuyện cũng êm xuôi, 3 chiếc xe phóng qua cửa khẩu, tiến về phía của khẩu Pa Háng của Lào. Năm chiếc hộ chiếu lại đặt trên bàn cửa khẩu Lào.

< Buổi sớm ở Vieng Xay.

Mùa khô, mảnh đất Lào ít mưa, lúa đang vào mùa thu hoạch. Những thửa ruộng bậc thang thấp tè bám tới chân núi mà không leo lên nữa, lúa đã chín vàng khô trên đồng. Thi thoảng mới gặp được cảnh người ta gặt lúa. Lúa đã quá nắng, hạt xẹp, khô đi và đang ngả dần sang màu xám.

Tới con suối vắt ngang qua đường, cả hội dừng lại nghỉ xả hơi. Vui nhất là cảnh bà chị và xế đi cùng co chân lao xe qua rồi lao lại vài vòng qua dòng suối nhỏ. Hai người nhí nhảnh quá khiến gã xế già đi một mình cũng bắt chước theo. Cả ba trông thật trẻ trung. Chả bù cho hai kẻ ít tuổi hơn trong đó có tôi, đang đứng xem và cười hết cỡ.

< Sầm Nưa.

Cuối đoạn đường xóc bắt gặp một cái thác, nó hơi thấp nhưng là duy nhất và đẹp nhất cái chốn heo hút này. Thác nước như lời chào thân ái của mảnh đất Lào sau hơn 75km đường gian nan. Hoa dập dờn sau mỗi khúc quanh và Sầm Nưa đón chúng tôi bằng một cổng chào hoa lau trắng tuyệt đẹp.

Dạo một vòng quanh thị trấn nhỏ về đêm, cả hội ăn bữa tối ngon miệng với xôi, đồ nướng và cùng tham dự một đám cưới của người Lào. Tôi ngồi chung với mấy anh chị người Lào thân thiện trong khi 4 người còn lại đã cùng vào nhảy điệu Lamvong. Anh chàng xế và bà chị đi cùng vui vẻ tập theo điệu nhảy, trông họ thật thoải mái. Nhìn anh chàng múa trông thật buồn cười, gương mặt sáng bừng lên trong ánh sáng nhập nhoạng của ngọn đèn, tự dưng thấy đáng yêu, ngồ ngộ. Một ngày kết thúc với sự hả hê, vui vẻ.


< Cùng đi trên một hành trình dài.

Ngày thứ hai của cuộc hành trình, chúng tôi chọn qua cửa khẩu Na Mèo, Thanh Hóa để trở về Việt Nam. Đường về đã được trải nhựa đẹp đẽ, hai bên vàng rực những vạt hoa dã quỳ. Lũ chúng tôi nhảy xuống xe, chụp ảnh. Trong lúc lố nhố chụp chụp, cười cười, một bàn tay đặt nhẹ lên vai, kéo tôi vào chụp ảnh chung với với mọi người. Tôi quay lại, đó là anh, anh chàng xế của bà chị đi cùng, đang nở nụ cười rạng rỡ với tôi. Một cảm giác ấm áp kỳ lạ về một người bạn đường mới quen nhưng đáng tin cậy.

Sau chuyến đi một tháng, tôi chính thức nhận lời yêu và một đám cưới đã diễn ra trong niềm vui chia sẻ của nhiều bạn bè trong giới đi “bụi”, những người bạn của chồng tôi và của tôi. Mường Khến, điểm gặp đầu tiên của chúng tôi cũng là tên gọi hàng ngày tôi gọi con trai, bé Khến, cậu bé ra đời vào tháng 11, sau 2 năm ngày đầu bố mẹ bé gặp nhau.

Đến bây giờ, thi thoảng chồng tôi lại xin phép vợ khăn gói lên đường cho đỡ cuồng chân. Đôi lúc lại thấy anh hí hoáy ghi lại những miền đất muốn đến vào cuốn sổ tay. Trong tim anh, dòng máu xê dịch vẫn cuộn chảy không ngừng và cả tôi cũng thế.
Xem nguồn >

Theo Ekcom (VnExpress)
Du lịch, GO!

Mùa cải nương trên triền núi

(SGTT) - Ánh nắng chiều chênh chếch trên đỉnh núi, nắng vàng tựa mật ong mang theo cái hanh hao của mùa thu về đỉnh núi của người Tày, người Mông tự bao giờ. Triền núi vàng hơn, cái vàng được nhuộm sắc của bạt ngàn hoa cải – thứ thân quen của đồng bào trên núi từ bao đời.

Mỗi năm chỉ một mùa cải

Mùa này, người Tày, người Mông lên núi phát rẫy tra lúa. Lúa chín, gặt về, người ta đốt nương để vãi hạt cải lấy rau ăn. Năm nào cũng thế, chẳng cần phân tro, tưới tắm gì, chỉ cần đốt một lượt, lấy vị mặn của tro làm phân luôn thể để trồng cải.

Giống cải bẹ từ bao năm nay cứ thế mà ngọt mà vươn lên xanh tốt nơi triền núi cao này. Người Tày, người Mông trồng cải chẳng có hàng lối gì, hạt giống đựng trong ống bầu trên gác bếp từ mùa trước mang ra ngâm nước lạnh độ nửa tiếng rồi mang ra vãi đều trên triền núi. Gặp đất tốt, gặp những cơn mưa nhẹ đầu mùa thu, cải bật mầm mọc san sát nhau trên nương. Mỗi năm có một mùa cải nương ngọt lành như thế.

Chỉ độ một tháng, cải xanh tràn khắp triền núi. Đỉnh núi, triền nương, hốc đá, mỏm đất nhờ cải mà mặc một chiếc áo mới xanh tươi một màu. Nhìn mát mắt.

Giống rau ưa đất núi mọc cao ngang ngực người, từng bẹ rau xanh, mép lá quăn tít tựa mào gà, thân căng mọng nước. Khi ấy, cải thu hoạch, cải theo người Tày, người Mông về bản làm rau ăn hàng ngày. Mấy cô sơn nữ Tày đeo gùi lúi húi nhổ cải, bên kia đồi, mấy cô gái Mông cũng xoải cánh tay trong bộ váy áo sặc sỡ hái rau cải, cho vào gùi đeo nặng sau lưng. Một khung cảnh thật bình yên nơi rẻo cao giữa mùa cải nương.

Cải núi xuống chợ phiên

Những ngày thu, ẩm thực của người Tày, Mông không thiếu món rau cải; rau núi thật sạch, thật giòn và thật ngon. Cải nương được hái về còn tươi, ngắt bỏ cuống già, cho vào luộc chấm với muối gừng ngon chi lạ. Miếng thịt lợn sấy trên gác bếp mùa trước, lấy xuống đập đập mấy cái cho bay bồ hóng, ngâm nước sôi chừng nửa tiếng rồi thái lát mỏng xào rau cải xanh. Thế là được một đặc sản chỉ có nơi bản xa này, ăn giòn sần sật...

Cải non rửa sạch, dùng tay vặn thành từng đoạn nhỏ mang nấu với thịt gà ri ăn thật sảng khoái. Người Mông trên núi cao có tài muối dưa cải, mà chỉ muối bằng rau cải nương mới ngon. Chỉ cần mấy củ gừng, củ riềng thái lát, rau cải phơi tái vậy mà mấy bà mẹ Mông muối hàng chum dưa cải to để hong nắng ngoài triền đồi. Chỉ vài hôm sau, cải ngấm muối ngả vàng suộm, giòn tan, thơm thơm cay cay.

Chợ phiên ở bản mỗi tuần chỉ có một lần vào chủ nhật, cải nương theo người Tày, người Mông trên núi cao, trong bản xa đến chợ. Mùa này, cải được bày bán vô số ở các dãy rau quả. Người ta xúm xít mua cải nương vì là loại rau ngọt, thơm và là thương hiệu rau sạch. Cả mấy vại dưa vàng ươm của mấy cô sơn nữ Mông cũng đắt như tôm tươi.

Cuối mùa cải, người ta thôi không hái cải nữa bởi còn phải để cải đơm hoa kết trái, làm giống cho mùa sau. Thế là, núi đồi sau nhiều ngày mang trên mình màu áo xanh cải nương thì giờ choàng lên màu vàng của tấm áo mới. Một mùa hoa tuyệt đẹp nơi núi rừng, mùa hoa cải sắc vàng còn hơn cả mật ong, hơn cả nắng sớm mùa thu. Sắc vàng lan tràn từ đỉnh xuống chân núi, từ đỉnh này sang đỉnh núi kia. Hoa cải mỏng mảnh, nhỏ xinh và rực một màu vàng. Lũ ong bướm từ đâu bay về ùn ùn, làm o o cả một vùng núi. Bọn trẻ chăn trâu buổi chiều lận vào giữa nương cải để nô đùa, mấy chú nghé nghịch ngợm mép dính đầy cánh hoa cải vàng.
Xem thêm >

Theo Nguyễn Thế Lượng (Sàigòn Tiếp Thị)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Yên ả hồ Trị An

(BCT) - Bất kể thời tiết thế nào, dù những ngày nóng bức hay chớm lạnh: hồ Trị An ở huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai vẫn thu hút nhiều du khách nhất là dịp cuối tuần... để hít thở không khí trong lành và hòa mình trong không gian thiên nhiên lãng mạn của lòng hồ yên ả.

Nói đến hồ Trị An ai cũng biết bởi đây là hồ thủy điện có từ lâu đời. Từ thời bao cấp, ắt hẳn đã nhiều người nghe nhắc đến hồ này qua thơ, nhạc. Đến hồ Trị An mùa nào cũng đẹp. Buổi sáng lãng đãng khói sương và chiều về nắng vàng nhẹ trải khắp mặt hồ xanh mênh mang.

Bởi thiên nhiên tươi đẹp và quyến rũ nên người ta cũng nghĩ ra một câu chuyện tình lãng mạn gắn với hồ nước này. Đó là câu chuyện một chàng trai khôi ngô, tuấn tú đến từ một miền đất lạ, vì mải mê vẻ đẹp của cảnh vật hồ Trị An, chàng lạc vào xứ sở của một bộ tộc khác, bị bắt giữ và gia nhập vào quân lính. Một hôm, nàng con gái xinh đẹp của tù trưởng bị thú rừng bắt đi, chàng trai đã kịp diệt mãnh thú, cứu cô gái.

Cảm phục vì sự dũng cảm của chàng và xao lòng trước chàng trai hùng dũng, nàng xin cha cho cưới chàng làm chồng. Và câu chuyện không dừng lại ở đó khi chàng muốn trở về quê hương nhưng bị tù trưởng ngăn cản…

Đó là một câu chuyện tình lâm ly, dẫn đến cái chết của chàng trong sự tiếc nuối của cô gái. Chắc hẳn, du khách sẽ cảm thấy thú vị hơn khi được nghe những người đánh cá trên hồ kể về câu chuyện này trong nắng chiều vàng hay bên bếp lửa trên đảo giữa hồ.

Một câu chuyện tưởng tượng nhưng du khách ai cũng chấp nhận khi đứng trước khung cảnh thiên nhiên này. Hồ nước rộng mênh mang và xanh biêng biếc in bóng mây trời. Tiếng chim kêu. Tiếng thuyền chài đang hoạt động đánh bắt trên hồ… Thiên nhiên và con người hòa quyện vào nhau tạo một cảm giác yên bình. Người ta như quên đi hiện tại và dễ xiêu lòng, sẵn sàng bỏ qua mọi thứ. Kể cả đó là câu chuyện hoang đường. Thế nên, chuyện lạc bước như chàng trai trong câu chuyện không gì là không thể!

Rừng chiếm hơn 70% vùng đất này. Hồ nước nằm trên địa phận của nhiều tỉnh nhưng phần lớn thuộc địa phận Đồng Nai. Nước sông Bé, sông Đồng Nai đục màu phù sa nhưng khi đổ vào hồ thì nước trong xanh như ngọc. Trong hồ có nhiều tảo và thủy sinh có thể làm lắng đọng phù sa. Nên khi nước đổ vào hồ, những hạt đỏ phù sa lắng đọng xuống đáy, giữ cho hồ luôn trong xanh. Rừng xanh và dày cùng với nước hồ Trị An tạo ra khu sinh quyển như một lá phổi giải tỏa những ô nhiễm, độc hại từ các khu công nghiệp lân cận.

Với du khách, đó là bầu không khí trong lành. Để lúc rảnh rỗi, nhiều người lại chạy xe ra khu vực này đổi gió. Đó cũng là một lý do để du khách bỏ lại đằng sau những lo toan, căng thẳng của cuộc sống. Những phút thư giãn trong thiên nhiên trong lành thế này dễ lấy lại cân bằng cho những ngày làm việc tiếp theo suôn sẻ hơn.

Ở đêm lại đảo giữa hồ, du khách mới tận hưởng trọn vẹn thiên nhiên của vùng đất này. Ban đêm, không gian tĩnh mịch như mở ra mênh mông. Tiếng chim kêu lướt qua hay tiếng sóng nhỏ vỗ vào mạn thuyền chỉ là những âm thanh hằng ngày của cuộc sống nhưng sao khác lạ.

Có lẽ, giữa lúc bộn bề của cuộc sống, người ta vô tình bỏ qua những âm thanh đời thường này. Cho đến khi lắng lòng chợt nghe thì lại có cảm giác đến khó tả. Đêm buông dần cũng là lúc khói sương lãng đãng trên hồ, người ta lại có cảm giác huyễn hoặc như thể đang sống trong không gian của bộ lạc ngày xưa – khi nàng con gái của tù trưởng hạnh phúc bên chàng trai tuấn tú.

Từ rạng sáng, đã nghe tiếng khua nước. Những chiếc thuyền lưới cá như ẩn như hiện trong sương mờ mong manh. Đó là khoảnh khắc đẹp nhất mà du khách có thể nhìn thấy và cảm nhận trọn vẹn. Hồ Trị An đã lấy đi bao nhiêu thời gian, tình cảm của du khách chính bởi không gian yên bình và lãng mạn này.

Đến hồ Trị An du khách còn được hòa mình vào thiên nhiên bao la của rừng Mã Đà, thả trôi những chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên hồ. Điểm du lịch sinh thái này giúp cho du khách quên đi nỗi căng thẳng, và những lo toan của cuộc sống sẽ xuôi chiều theo dòng nước mênh mang. Trong quy hoạch phát triển du lịch Đồng Nai, điểm đến hồ Trị An là một trong tuyến điểm hấp dẫn với cảnh quan sinh thái, di tích của vùng rừng núi Vĩnh Cửu thuộc Chiến khu D xưa.

Hồ Trị An có trên 40 đảo nhỏ trong lòng hồ. Trong đó, có 2 đảo được khai thác du lịch là Đảo Ó và Đồng Trường. Liên hệ với khu du lịch qua số điện thoại 0613860440, du khách được bố trí ca-nô tham quan trên hồ và ra đảo cũng như thưởng thức các món ẩm thực đặc sản vùng này.

Từ TP HCM, du khách có thể đi xe buýt hoặc phương tiện cá nhân đến thị trấn Vĩnh An (huyện Vĩnh Cửu, Đồng Nai). Từ đây, đi tiếp khoảng hơn một cây số là đến bến tàu du lịch ra đảo, bắt đầu chuyến khám phá hồ Trị An đầy thú vị.

Là dân cần thủ, du khách đừng quên chuẩn bị cần và mồi câu để trải nghiệm thêm một cảm giác thú vị khác trên hồ.
Xem thêm >

Theo Đề Quy (Báo Cần Thơ) + ảnh internet
Du lịch, GO!