Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Đánh yến: hội của người Mông

Trong các lễ hội đầu năm hay những dịp hội hè, người Mông tại Mộc Châu, Sơn La thường tổ chức những cuộc thi đánh yến. Ban đầu chỉ đơn giản là trò chơi dân gian của những cặp trai gái ngày xuân bầu bạn , nhưng trải qua nhiều thế hệ: đánh yến trở thành một môn thi đấu không thể thiếu tại các ngày hội của đồng bào dân tộc .

Hội đánh yến diễn ra trên những khu đất rộng và bằng phẳng. Người chơi được chia làm hai bên nam và nữ, cũng có thể là hai đội nam nữ lẫn nhau tùy theo từng cuộc chơi. Trò đánh yến cũng gần giống đánh cầu lông. Quả yến được làm bằng tre mai, giữa đế nối một ống trúc ngắn cắm từ ba đến năm chiếc lông gà.

Vợt làm bằng thứ gỗ mềm và nhẹ, to hơn vợt bóng bàn một chút và có hình chữ nhật. Người chơi sẽ dùng vợt này để đánh quả yến sang phần sân của đối phương. Trong khi chơi, họ giao ước với nhau về số lần đánh trúng hoặc đánh qua lưới, nếu bên nào thua thì phải hát một bài, thổi một điệu khèn hoặc làm một điều gì đó mà hai bên cùng quy định, đôi khi cũng có thể là những phần thưởng cho bên nào thắng.

Đánh yến là một trò chơi giao duyên truyền thống, vừa là một trò chơi thi đấu như một môn thể thao.

Thanh niên đến cuộc chơi vừa vui vừa để tìm bạn đời. Vì vậy trò đánh yến có hai hình thức chơi: Nếu là chơi đánh yến giao duyên, mỗi khi đến hội, trai gái người Mông thường mang theo quả yến và vợt để tự đánh với nhau, một bên nam và một bên nữ.

Đánh yến không hạn chế về số lượng người chơi, có lúc tới hằng trăm đôi trai gái đứng vây thành một vòng tròn rộng để cho nhiều quả yến cùng bay một lúc.

Cũng có thể chỉ cần 2 người, một nam và một nữ là có thể chơi. Đánh yến giao duyên không cần lưới mà chỉ đánh qua đánh lại cho vui. Thông qua đó, họ thầm kín trao cho nhau cả những ánh mắt, nụ cười. Trong cuộc vui nếu cô gái, chàng trai ưng một người nào đó, họ sẽ khéo léo thể hiện tình cảm qua ánh mắt, nụ cười. Nếu không ưng nhau thì họ tìm cách từ chối khéo không để mất lòng nhau rồi cùng tìm bạn khác để tiếp tục chơi.

Nếu là đánh yến trong một cuộc thi, hai đội sẽ cùng đánh yến qua một lưới cao chừng 2 mét sang phần sân chơi của bên kia như đánh cầu lông. Bên thắng cuộc sẽ được một phần thưởng do cuộc chơi quy định từ trước. Tuy nhiên, những phần thưởng này cũng thường rất đơn giản và mang tính khích lệ vui vẻ trong ngày hội. Thường thì người thua sẽ phải trao tặng cho người thắng những món quà của mình, các cô gái thường tặng những tấm khăn thêu, những sản phẩm từ chính đôi tay khéo léo với một lời nhắn về một mái ấm gia đình hạnh phúc.

Tại các lễ hội, trước lúc diễn ra trò thi đánh yến, các bà then, ông mo mặc áo thêu hình chim én, với tiếng đàn thánh thót và giọng hát mượt mà “dẫn dắt” mọi người trong hội theo cánh én mùa xuân lên thăm Mường Trời, nơi có những cảnh vật thần tiên mà con người hằng mong ước đến cuộc sống no ấm, tươi đẹp… Sau đó, các Pú Mo lấy những quả yến từ mâm cúng phân phát cho mọi người cùng thi trong hội.

Tương truyền rằng, đánh yến có nguồn gốc từ câu chuyện về một chàng trai ở “Mường Trời”. Trong một chuyến du xuân dưới hạ giới, chàng đã phải lòng một cô gái và mỗi khi uống rượu say, chàng lại rủ người yêu của mình đánh yến để giã rượu. Yến ban đầu được đánh bằng tay, sau này được đánh bằng vợt gỗ cũng không biết tự bao giờ. Từ năm 2000 , đánh yến đã chuyển thành một môn thi đấu tại hội thể thao người dân tộc .

Theo ANTĐ - Ảnh Soha.vn
Du lịch, GO!

Kinh nghiệm chụp ảnh đẹp

(TH) - Với dân phượt: ngoài sự đam mê khám phá, chút kiến thức đã tham khảo trước, phương tiện và túi rủng rỉnh tý tiền thì cái không thể thiếu được là chiếc máy ảnh. Cái thứ dùng để ghi lại mọi thời khắc đáng nhớ trong một chuyến đi với từng tấm và từng tấm trên những bước hành trình.

Còn với những người thích nhiếp ảnh, việc đi du lịch kết hợp chụp ảnh sẽ vừa là tận hưởng cảnh đẹp thiên nhiên vừa để thỏa mãn sở thích niềm đam mê cùng ảnh số. Bài tổng hợp này sẽ có 2 phần: Đầu tiên là nhiếp ảnh gia Hoàng Thế Nhiệm sẽ chia sẻ cùng bạn kinh nghiệm chụp ảnh ngoại cảnh. Kế đó sẽ có phần hướng dẫn chụp đẹp với máy máy ngắm - chụp, thậm chí máy... cùi bắp. Mời bạn xem nhé.

Kinh nghiệm chụp ảnh ngoài trời

Chụp ảnh ngoại cảnh, bao gồm phong cảnh, cỏ cây, hoa lá, cảnh sinh hoạt, con người. Theo ông Nhiệm, bạn cần biết nơi sẽ đến như thế nào, cái hay cái đẹp của nơi đó. Ví dụ, tháng 5 là mùa cấy lúa ở miền Bắc, từ tháng 9, tháng 10 là mùa nước nổi ở Đồng Tháp, cũng là mùa thích hợp nhất để chụp ảnh ruộng bậc thang vùng Tây Bắc... Đó là những thông tin tốt để tham khảo. Tuy nhiên, bạn không nên lập trình sẵn “mùa nào thức nấy”. Đôi lúc, bạn chụp mùa lúa vừa gặt xong cũng rất đẹp và tạo nên nét đặc sắc riêng cho bức ảnh.

Hình đẹp thường được chụp vào buổi sáng sớm (từ 5 - 8 giờ) và buổi chiều (từ 16 - 18 giờ). Khi đó, người chụp thường có nhiều cảm xúc và ánh sáng dễ chịu.

Sau khi chọn được thời điểm chụp, bạn sẽ chọn vị trí chụp. Khi thời điểm chụp và vị trí chụp đã được chọn xong thì việc còn lại là tạo hình cho bức ảnh. Nhiều người cho rằng chụp ảnh ngược sáng sẽ đẹp nhưng đó chỉ là khái niệm tương đối, đôi lúc chụp thuận sáng sẽ đẹp hơn. Người chụp cần thử nhiều ánh sáng khác nhau, cả ngược sáng và thuận sáng, khi thử mới biết ảnh có đẹp thực sự hay không.

Cũng như vậy, định dạng panorama (góc ảnh toàn cảnh rộng, tỷ lệ tương ứng giữa chiều rộng và dài là 3:1), thường được sử dụng trong chụp ảnh phong cảnh; nhưng không phải lúc nào cũng thích hợp. Định dạng này giúp bạn nhìn được toàn cảnh nhưng sử dụng tùy thời điểm và bối cảnh cụ thể.

Điều cần chú ý là nếu không có không gian ba chiều, ảnh sẽ không đẹp. Bạn cần xử lý ảnh sao cho có mảng khối, chỗ sáng, chỗ tối, chỗ đậm, chỗ nhạt.

Đối với người chụp ảnh chuyên nghiệp, mỗi lần đi là mỗi lần tốn kém về thời gian, sức lực, thời tiết thay đổi. Người cầm máy cần đầu tư có cân nhắc về vật chất, kiến thức và thời gian để tạo nên những bức ảnh có phong cách riêng của mình, cần biết tận dụng cơ hội thiên nhiên ban cho; vì thế không nên dễ dãi với bản thân mà rơi vào trạng thái "lười nhác", bởi có thể sẽ có lúc phải tiếc nuối vì đã bỏ qua cơ hội tốt. Việc chụp ảnh là niềm vui nhưng cũng là niềm trăn trở của người chụp ảnh chuyên nghiệp, bỏ lỡ cơ hội chụp khoảnh khắc nào đó sẽ rất dằn vặt.

Nhà nhiếp ảnh Hoàng Thế Nhiệm tiết lộ bức ảnh Thác Bản Dốc - từng được mang đấu giá - của anh chụp trong điều kiện ánh sáng cực kỳ hiếm. Anh cho biết miền núi thường tắt nắng nhanh, hơn 4 giờ chiều là đã hết nắng. Hôm đó, anh chờ hơn 5 giờ chiều và may mắn chụp được những tia nắng cuối ngày hiếm hoi.

Chụp ảnh cũng cần “thiên thời, địa lợi”

Yếu tố địa lợi ở đây chính là thiên nhiên. Chẳng hạn như lúa chín, lúa cấy, nước nổi, hoa nở… Những yếu tố này tạo cảm xúc cho người chụp ảnh bấm máy.

Còn thiên thời chính là thời tiết, bao gồm các yếu tố như mây, gió... Tuy nhiên, không phải lúc nào trời nắng cũng tốt. Các yếu tố như cây cối, núi non, sông ngòi, biển, đảo… mười năm cũng không thay đổi. Các thông số thay đổi gồm nắng, gió, nước dâng, sóng lên… người chụp cần thể hiện rõ, tạo nên sắc thái khác biệt cho bức ảnh. Nếu không ghi lại sự dao động của thiên nhiên thì bức ảnh chỉ là sự ghi nhận kho cứng, không thể hiện ý tứ của tác giả.

Với các nhà nhiếp ảnh chuyên nghiệp, thời tiết càng ‘lạ’ càng thích. Trong những tình huống thời tiết xấu nhất, người cầm máy vẫn có thể có những bức ảnh đẹp, quan trọng là chủ đề chính không bị che. Ví dụ như một cơn giông đang tới, bạn chụp những tia nắng cuối cùng trong ngày; hoặc mọi người cuống quít kéo lưới trở về... Bạn cũng có thể chụp cảnh trước khi trời mưa hoặc lúc vừa dứt cơn mưa.

Đôi lúc, bạn chụp cây khô vẫn đẹp. Quan trọng là “người xem có cảm nhận giống như cảm xúc của mình khi bấm máy hay không”.

Cách chụp những cảnh khác nhau

Trước tiên là con người trong ảnh phong cảnh. Khi chụp ảnh phong cảnh, có người hay không không quan trọng. Bức ảnh sinh động hay không là do chủ đề chính: Hình ảnh nói điều gì?. Tóm lại, cảnh là chính, còn con người là phụ, là ‘gia vị’ cho ảnh.

Với nhiếp ảnh gia Hoàng Thế Nhiệm, con người trong ảnh là những người tình cờ gặp, có thể chỉ là một điểm nhỏ, trang phục đặc biệt và đồng bộ. Nói chung, con người phải có nét hay, lạ. Ví dụ: Chụp cảnh hoa đào nở, hai phụ nữ dân tộc đang đi làm; hoặc dưới vườn hoa mận trắng, một người đi làm về, có căn nhà phía trước mặt.

Khi chụp sương mù và mây, nhiều người thường chụp không ra hình. Theo nhiếp ảnh gia Hoàng Thế Nhiệm, lý do là vì người cầm máy chụp chưa đúng thời điểm và cần lưu ý thời điểm này xảy ra rất nhanh. Anh chia sẻ kinh nghiệm chụp ảnh sương mù để mù ra mù, mây ra mây: “Tại Sapa, mù thường có 2 tầng mây, bạn chụp trước khi tầng mây thứ nhất tràn tới hoặc chờ mây thứ nhất xuống sẽ tạo ra nét tương phản cho bức ảnh”.

Về kinh nghiệm chụp cảnh biển, biển thường có núi, vân cát, sóng lớn, ghềnh đá, thuyền, con người, thủy triều… Người cầm máy nên chụp những nét lạ như khúc cây ngay giữa biển, thuyền thúng, thuyền nan. Bạn có thể ghi lại sự dữ dội của biển, những con sóng lớn, mây soi bóng xuống bãi cát vào lúc sáng sớm, một cây cầu tre đơn độc giữa biển, mây cuồn cuộn kéo tới, biển buồn…

Riêng về cảnh núi, nhà nhiếp ảnh Hoàng Thế Nhiệm quan niệm núi là thể rắn, cứng. Bạn chụp ảnh quá cứng sẽ không đẹp, vì vậy cần thêm chất liệu mềm là nước, bao gồm cả mây và sương. Núi có nước hòa quyện mới hấp dẫn như quan niệm 'sơn thủy' của phương Đông. Bạn có thể chụp nhiều lớp núi có sương mù, sau cơn mưa, cuối mùa đông gần mùa xuân có nhiều hơi nước…

Chụp ảnh đẹp với máy ngắm-chụp

Bạn từng bối rối khi phải chụp cảnh đêm, những cảnh chuyển động nhanh hay khi chụp trong nhà với thứ ánh sáng âm u, khó chụp? Nếu bạn chỉnh đúng chế độ chụp và cộng với vài thủ thuật, bạn có thể "giải mã" nhiều "quyền năng" của chiếc máy ảnh trong tay mà trước đây bạn không nhận ra.

< Mặc dù mỗi loại máy ảnh có cách đặt tên khác nhau nhưng bạn có thể chọn các chế độ tương ứng bằng cách chuyển sang chế độ "Scene" (hoặc ký hiệu tương tự như vậy) để chọn chế độ chụp phù hợp trên menu màn hình. Vài máy ảnh đặt những chế độ thường dùng nhất trực tiếp lên vòng xoay điều chỉnh.

Chế độ chụp tự động (Auto Mode) trên máy ảnh thực ra là con dao 2 lưỡi. Chế độ này hoạt động rất tốt nếu bạn chụp trong điều kiện ánh sáng ban ngày hoặc trong phòng sáng trưng đèn nên rất nhanh chóng và tiện lợi để có được tấm ảnh ưng ý mà bạn ít phải cân chỉnh gì. Tuy vậy, chế độ Auto này cũng có thể là sức ì khiến bạn không phát huy được tính sáng tạo của mình cũng như khó có thể chụp được những tấm ảnh đẹp nhất và thể hiện đúng ý đồ về ánh sáng, hiệu ứng ảnh như mong muốn.

Bất kể máy ảnh nào, thậm chí cả máy ảnh ngắm chụp rẻ tiền nhất cũng có vài chức năng chỉnh sửa ảnh nằm ẩn bên trong trình đơn (menu). Máy ảnh tầm phổ thông nhất cũng có vài chế độ định sẵn (thường sách hướng dẫn kèm theo gọi là "scene"). Các chế độ này đã chỉnh sẵn mọi thiết lập cho từng môi trường cụ thể nào đó và thường cho ảnh đẹp hơn so với chụp ở chế độ Auto. Và nếu bạn sử dụng máy ảnh ống kính rời (SLR - single-lens reflex) hoặc một máy ảnh có khả năng điều chỉnh thủ công thì bạn hoàn toàn có khả năng "luyện" tay nghề lên một cấp độ mới, "cao tay" hơn hẳn so với chụp tự động.

Vậy chế độ chụp định sẵn hoặc chụp chỉnh thủ công sẽ cải thiện được chất lượng ảnh đến mức nào? Một nhiếp ảnh gia của PCWorld Mỹ đã chọn ra 6 cảnh mà ta thường chụp nhất, trong đó có vài cảnh "khó" mà nếu muốn có được tấm ảnh ưng ý thì cần phải chỉnh thủ công. Cách thử nghiệm: mỗi cảnh người thử nghiệm (NTN) chụp vài tấm ở các chế độ khác nhau gồm: Auto, chế độ định sẵn tương ứng và chỉnh thủ công. Trong hầu hết trường hợp, chụp với chế độ định sẵn cho chất lượng ảnh tốt hơn nhiều so với chế độ Auto. Trong vài trường hợp, chỉnh thủ công cho kết quả tốt hơn (hoặc khác biệt hoàn toàn) so với chế độ định sẵn. Đánh giá từ những thử nghiệm này, bài viết khuyến khích bạn dùng chế độ định sẵn thay vì Auto trong hầu hết trường hợp chụp ảnh.

Các thử nghiệm trong bài sử dụng máy ảnh Canon PowerShot S90 được đánh giá cao trong dòng máy ngắm-chụp. Máy cho chất lượng ảnh tốt, có nhiều chế độ định sẵn, có thể chỉnh thủ công khẩu độ, điểm lấy nét và dĩ nhiên là có chế độ chụp Auto. S90 cũng có ống kính góc rộng với khẩu f/2.0 và xử lý ISO tốt đối với dòng máy ống kính liền thân máy. Những đặc điểm này giúp S90 có thể chụp ở tốc độ nhanh, có được hiệu ứng trường ảnh rõ rệt và chụp cảnh thiếu sáng tốt.

Bài viết nhằm mục đích hướng dẫn cho người dùng phổ thông, người dùng không am tường về máy ảnh cũng như kỹ thuật chụp ảnh cơ bản, có thể dễ dàng làm chủ và tận dụng được hết tính năng mà máy ảnh mình đang có. Có thể tùy mỗi máy ảnh sẽ cho chất lượng hình ảnh khác nhau nhưng nhìn chung, bạn sẽ chụp được ảnh đẹp hơn và có nhiều tùy chọn điều chỉnh thủ công hơn với máy ống kính rời (DSLR); trong khi hầu hết máy ảnh dạng ngắm-chụp có ít tùy chọn và chất lượng ảnh không thể sánh bằng DSLR.

Chụp chân dung (Portrait)

Thường chế độ chụp chân dung là tùy chọn đầu tiên trong menu của máy ảnh. Chế độ này được cân chỉnh sẵn để chụp nhân vật chỉ lấy phần đầu và vai. Phần lớn trong chế độ này, máy ảnh sẽ nhận diện gương mặt, lấy nét vào đó và cân chỉnh màu sắc nhằm cải thiện màu da người.

Trong nhiều máy ảnh mới xuất hiện gần đây, chế độ Auto thậm chí mặc định lấy giá trị của chế độ Portrait này nếu máy ảnh nhận diện được một gương mặt (hoặc nhiều gương mặt) khi bạn ngắm chụp.

Trong chế độ chân dung, máy ảnh cũng cố thu hẹp trường ảnh phía sau chủ thể: điều này có nghĩa máy ảnh lấy nét ở gương mặt và làm mờ cảnh nền phía sau, giúp người xem tập trung vào gương mặt hơn so với các vật thể ở xa.

Trừ khi bạn chụp chân dung trong điều kiện ánh sáng mạnh như chụp dưới ánh nắng, còn không máy thường tự động bật đèn flash. Điều này giúp ảnh hiện được mọi chi tiết trên khuôn mặt. Tuy vậy, khi bật flash, máy ảnh thường phải giảm cường độ đánh đèn để tránh bị dư sáng cho chủ thể.

Qua 3 ảnh thử nghiệm về chụp chân dung, ở chế độ Auto, đèn Flash thường đánh quá dư sáng khiến khuôn mặt sáng gắt hơn thông thường. Chuyển sang chế độ Portrait, ảnh trông đẹp hơn nhiều với ánh sáng đèn vừa đủ và màu da mượt mà hơn.

Chuyển sang chế độ chỉnh thủ công, NTN tắt flash và cố tận dụng ánh sáng tự nhiên bằng cách mở lớn khẩu độ và giảm tốc độ. Kết quả là ảnh trông tự nhiên hơn và tinh tế hơn. Dù vậy, chế độ Portrait nhìn chung cũng hoàn thành tốt nhiệm vụ về ảnh chân dung.

Chụp cận cảnh (Macro)

Trong chế độ chụp cận cảnh, máy ảnh lấy nét ở cự ly ngắn nhất có thể khi bạn muốn chụp những vật thể nhỏ hoặc lấy được những chi tiết nhỏ nhất với độ nét cao nhất. Qua vài ảnh thử nghiệm chụp ở chế độ này, kết quả rút ra là để có được ảnh cận cảnh đẹp nhất thì bạn nên tự điều chỉnh và nên sử dụng chân máy.

Trong chế độ Auto, máy ảnh sẽ “tự ý” lấy nét ở trước hay sau đối tượng bạn muốn chụp vì thế nhiều chi tiết ở phần bạn muốn chụp lại bị mất nét. Chế độ Auto cũng đẩy giá trị độ nhạy sáng ISO lên đến 640, sử dụng thiết lập khẩu độ f/4.9 và tốc độ 1/250 giây.

Với ISO cao như vậy, sử dụng tốc độ chụp nhanh bạn sẽ tránh rung tay khi không dùng chân máy hoặc chụp vật thể đang di chuyển. Tuy nhiên, tốc độ càng nhanh và ISO càng cao cũng đồng nghĩa với việc hình ảnh ít chi tiết hơn nếu ta muốn cắt xén lại và thu nhỏ kích thước ảnh.

Khi chuyển sang chế độ chụp cận cảnh (Macro) trên máy, hình ảnh cải thiện rất nhiều so với chụp ở chế độ Auto. S90 điều chỉnh lấy nét rất tốt và giữ cùng thiết lập về khẩu độ nhưng giảm ISO xuống còn 320 và giảm cả tốc độ xuống còn 1/125 giây.

Còn với chỉnh thủ công, NTN chuyển sang lấy nét theo điểm để cố định điểm lấy nét trên bề mặt kim loại của đồng hồ để cho hình ảnh sắc nét hơn; đóng khẩu độ lại còn f/8.0 và chụp với độ nhạy ISO thấp hơn nhiều, chỉ ở 80; tốc độ 1/13 giây.


Việc kết hợp thiết lập ISO thấp, khẩu độ nhỏ và tốc độ chậm giúp ảnh thể hiện được nhiều chi tiết hơn, thậm chí điều này cũng giúp tấm ảnh ít bị nhiễu hạt trong trường hợp bạn muốn thu nhỏ kích thước ảnh.

Dù vậy, điều đáng chú ý là thiết lập thủ công mà NTN sử dụng trong bài chỉ thích hợp để chụp cận cảnh vật thể tĩnh vì tốc độ chậm nếu chụp vật thể chuyển động thì ảnh sẽ bị nhòe. Nếu bạn cần chụp cận cảnh vật thể chuyển động, hãy chuyển sang chế độ Macro sẵn có của máy, chế độ này tốt hơn so với chỉnh thủ công.

Chụp cảnh đêm (Night Scene)

Chế độ chụp cảnh đêm được cân chỉnh để chụp ảnh phong cảnh hoặc cảnh thành phố về đêm, lúc mà bạn không có được ánh sáng trời. Thông thường, bạn cần có chân máy khi chụp ảnh dạng này. Tùy vào máy ảnh của bạn, chế độ Night Scene có thể sử dụng tốc độ chậm, nghĩa là hình ảnh sẽ dễ bị mờ nếu bạn cầm máy trên tay để chụp.

Với chế độ Auto, hình ảnh không đẹp. Máy ảnh nâng ISO đến 800, mở khẩu độ rộng f/2.0 và có tốc độ khá nhanh: 1/15 giây. Do vậy hình ảnh mất đi độ chính xác màu và chi tiết. Máy ảnh cũng tự đánh đèn flash, do đó vùng phía trước ảnh bắt sáng, phản chiếu vào sương và đánh ngược trở lại máy ảnh.

Kết quả khi chuyển sang chế độ Night Scene vẫn gây nhiều thất vọng. Mặc dù máy ảnh điều chỉnh đúng tốc độ, giảm còn 1/2 giây và sử dụng ISO thấp hơn là 160 nhưng đèn flash vẫn đánh trong khi khẩu độ vẫn giữ nguyên ở f/2.0. Kết quả là hình ảnh gần giống như chụp ở chế độ Auto.

Trong khi đó, với điều chỉnh thủ công, hình ảnh trông rất khác biệt so với 2 chế độ trên. NTN không dùng đèn flash để tránh bị phản chiếu. Tiếp đến, để tăng độ chi tiết, NTN chuyển sang ISO ở 100 và sử dụng tốc độ rất chậm, ở 6 giây. Tốc độ chậm cũng khiến mặt nước trông mượt mà hơn trong khi ISO thấp giúp cho màu sắc chính xác hơn. Tốc độ chậm còn cho phép mở khẩu độ ở f/5.6, làm tăng trường ảnh trong khi vẫn bắt được nhiều ánh sáng để cho tấm ảnh có được bố cục đẹp.

Chân dung đêm (Night Portrait)

Mặc dù nghe giống với chế độ chụp cảnh đêm (Night Scene) nhưng chế độ chụp chân dung ban đêm lại hoàn toàn khác. Chế độ này được cân chỉnh để vừa có thể lấy được người phía trước và cả cảnh đêm phía sau. Nếu cân chỉnh tốt, một tấm ảnh chân dung chụp đêm sẽ thể hiện được 2 yếu tố này. Chế độ chụp này khá hữu ích cho những người thường đi thăm thú đây đó vì nó rất tiện để chụp được những tấm ảnh cho người thân, bạn bè ban đêm ở một vùng xa lạ mà vẫn lấy được cảnh vật phía sau.
Máy ảnh xử lý chế độ này theo nhiều cách khác nhau. Nhưng nhìn chung, máy ảnh đều sử dụng đèn flash để làm sáng chủ thể phía trước trong khi giảm tốc độ để bắt được khung nền phía sau bằng ánh sáng tự nhiên.

Một cách xử lý khác là không dùng đèn flash và chụp liên tục vài ảnh ở các khẩu độ khác nhau rồi sau đó kết hợp các ảnh lại để tạo một ảnh đủ sáng.

Máy ảnh sẽ sử dụng những ảnh dư sáng trong loạt ảnh đó để làm rực các chi tiết ở những vùng tối và cả những chi tiết trong vùng có ánh sáng đèn. Trong cả hai cách xử lý này ở chế độ chụp chân dung đêm, đôi khi bạn cần chụp với chân máy hoặc kê máy lên một điểm tựa cố định nào đó.

Qua thử nghiệm, chế độ Auto rất khó có thể bắt được những chi tiết ở cảnh nền. Vì đèn flash quá mạnh và tốc độ chụp hơi nhanh (1/30 giây) nên ảnh chỉ sáng được những chủ thể phía trước. Ví dụ như biển hiệu "Pier 28" phía sau ảnh thử nghiệm khó nhận ra được khi chụp ở Auto.

Với chế độ Night Portrait của S90, máy sử dụng đèn flash, mở khẩu độ ở f/2.2 và giảm tốc độ còn 1/8 giây. Hình ảnh ở chế độ này tốt hơn nhiều so với để ở Auto khi thể hiện được chi tiết cả ở phía trước lẫn cảnh vật phía sau và bạn dễ nhận ra được biển hiệu "Pier 28".

Máy ảnh cũng sử dụng ISO ở 500 để làm sáng tòa nhà và cây cầu ở cảnh nền, là những đối tượng mà đèn flash không thể đánh tới.

Còn khi tự điều chỉnh, NTN dùng đèn flash để chiếu sáng chủ thể phía trước nhưng giảm ISO còn 320 và giảm tốc độ chụp còn 0,6 giây để lấy được cảnh nền và giảm bớt độ nhiễu cho ảnh; đồng thời, chụp ở khẩu độ f/5.6 để có trường ảnh sâu hơn, làm nổi rõ chi tiết cảnh nền.

Tuy vậy, khác biệt giữa điều chỉnh thủ công so với chế độ Night Portrait không nhiều. Hiệu ứng của tăng giảm khẩu độ sẽ dễ dàng nhận ra hơn khi bạn chụp với dòng máy DSLR và các máy ảnh có kích thước cảm biến lớn.

Khi điều chỉnh thủ công với thiết lập khẩu độ như trên, bạn sẽ thấy được đèn đường ở cảnh nền lóe lên dạng ngôi sao. Bạn cũng có được hiệu ứng như vậy bằng cách chỉnh khẩu độ nhỏ hơn khi chụp với bất kỳ ánh đèn nào.

Thêm chút kỹ năng và sáng tạo, bạn có thể tận dụng đèn flash để tạo cho chế độ chụp Night Portrait hiệu quả hơn: nếu máy ảnh của bạn có hỗ trợ, bạn có thể chỉnh cho cường độ đèn thấp xuống để tránh bị dư sáng cho đối tượng phía trước, hoặc thậm chí bạn đặt một tờ giấy hoặc vải phía trước đèn flash để giảm cường độ của nó.

Chụp hoàng hôn (Sunset)

Nếu may mắn được thấy một cảnh hoàng hôn tuyệt vời thì bạn sẽ muốn là ghi lại được khoảnh khắc ấy. Chế độ chụp hoàng hôn thực ra là chế độ chụp phong cảnh (Landscape), nghĩa là máy ảnh thiết lập tiêu cự ở vô cực và chỉnh khẩu độ nhỏ để có được góc nhìn rộng và mọi vật đều không bị mất nét.
Tuy nhiên, có một điểm khác giữa chế độ Sunset và Landscape là chế độ Sunset tăng thêm tông màu đỏ nên tạo cho màu sắc hoàng hôn thêm phần rực rỡ. Cách chỉnh sửa màu sắc này có vẻ hơi "ăn gian" nhưng kết quả rất mãn nhãn.

Chế độ Auto nhận diện chính xác khung cảnh thử nghiệm là chế độ phong cảnh và vì nó không cân chỉnh màu sắc nên hình ảnh giống như màu sắc bên ngoài. Nếu bạn muốn có được tấm ảnh màu sắc chính xác và chi tiết khi chụp hoàng hôn, hãy dùng chế độ Auto.

Chuyển sang chế độ Sunset, màu trời có chiều sâu hơn, nhìn kỹ sẽ thấy những sắc ngả đỏ hơi giả. Nếu bạn cảm nhận màu sắc ảnh như vậy đẹp hơn ở Auto thì hãy chọn chế độ này khi chụp.

Còn với chỉnh thủ công, NTN cố chụp một cảnh hoàng hôn ấn tượng mạnh bằng cách sử dụng những bộ lọc màu. NTN đóng khẩu độ còn f/8.0 để tăng trường ảnh và sử dụng tốc độ chụp từ trung bình đến nhanh. NTN cũng tăng gam màu xanh dương, xanh lá, đỏ và độ tương phản để có được tấm ảnh đậm chất nghệ thuật.

Tùy vào thông số chọn lựa, ảnh trông sẽ rất khác biệt: đôi khi mọi thứ ngả sang màu vàng ấm, đôi khi tăng một chút màu xanh da trời, và thỉnh thoảng mọi thứ ngả sang màu đỏ hơi hồng.

Vài người khi xem qua các tấm ảnh chụp hoàng hôn ở 3 chế độ chụp này đều thích những ảnh chụp ở chế độ Sunset hơn. Màu sắc ở chế độ Sunset và chỉnh thủ công đều trông có vẻ giả tạo nhưng ở chế độ Sunset thì trông thực hơn cả.

Với cảnh chụp hoàng hôn, PCWorld Mỹ "chấm điểm" chế độ Sunset nhưng cũng tùy vào khung cảnh hoàng hôn cụ thể mà bạn nên chụp thêm vài ảnh sử dụng các chế độ màu sắc khác nhau mà máy ảnh bạn có hỗ trợ để có thể thấy được những khác biệt thú vị về các bộ lọc màu.

Chụp ảnh chuyển động

Chế độ chụp ảnh chuyển động được phân loại theo tên và chức năng. Như để chụp cảnh chuyển động dạng lướt qua, chọn lựa tốt nhất là bạn chụp ở chế độ liên tục hoặc còn gọi là chụp Burst.

Ở chế độ này, màn trập sẽ nhảy liên tục, mỗi tấm ảnh là một khung hình trong chuỗi khung hình liên tục đó. Nếu trong một giây bạn chụp được càng nhiều khung hình thì tỉ lệ bạn có được tấm ảnh mong muốn sẽ càng cao.

Tuy vậy, điều không may là nhiều máy ảnh ngắm-chụp không hỗ trợ tính năng chụp liên tục. Hầu hết máy ảnh ngắm-chụp tầm phổ thông có một chế độ chụp tăng độ ISO để có thể lấy được nhiều ánh sáng và sử dụng tốc độ màn trập nhanh nhất để bắt đối tượng chuyển động.
 Cách này khiến bức ảnh dễ bị nhiễu hạt và bạn chỉ có 1 cơ hội bấm máy để có được tấm ảnh chuyển động ưng ý. Chế độ này thường được đặt tên là "Sports" hoặc "Action", và thỉnh thoảng vài máy ảnh gọi là "Anti-blur", "High Sensitivity" hoặc "Kids and Pets".

Vài máy ảnh cũng có chức năng tự động lấy nét chủ thể chuyển động, là máy "bắt nét" vật thể chuyển động đó. Chức năng này nhìn chung hoạt động rất tốt nếu chủ thể mặc quần áo sáng màu hoặc có màu sắc tương phản mạnh với môi trường xung quanh.

Trong thử nghiệm, NTN nhận thấy chụp chuyển động nhanh giữa 3 chế độ: Auto, chụp với cảnh định sẵn và chỉnh thủ công đều không có nhiều khác biệt. Chế độ Auto tự động chuyển tốc độ lên 1/500 giây và khẩu độ ở f/6.3 để giữ cho nền được rõ nét. Mặc dù áo thun và giày của chủ thể hơi bị mờ nhưng chế độ Auto cho hình khá tốt.

Tuy vậy, ở chế độ "Kids and Pets" trên máy S90 thử nghiệm lại chọn khẩu độ 1/320 giây và so với chế độ Auto, hình ảnh hơi mờ một chút và khi phóng lớn thì ảnh hơi bị mất nét, có thể thấy rằng chế độ lấy nét tự động khó bắt dính được đối tượng.

Với điều chỉnh thủ công, NTN chỉnh tốc độ nhanh nhất có thể, chụp ở 1/1250 giây, bắt được đối tượng. Vì để tốc độ chụp nhanh như vậy nên hình ảnh sẽ hơi bị thiếu sáng nhưng rõ ràng là hình ảnh không bị mờ do mất nét và rung tay, và khi cắt xén, phóng to ảnh thì hình ảnh không bị nhiễu hạt do ISO.

Tuy vậy, khi chụp đối tượng chuyển động, không phải tấm ảnh nào "bắt dính" đối tượng, không bị mờ do chuyển động đều là ảnh đẹp. Trong những ảnh thử nghiệm trong bài, ta không thể nhận biết được đối tượng di chuyển nhanh như thế nào.

Bạn cũng có thể sử dụng vài phương pháp khác để chụp đối tượng chuyển động. Nếu máy ảnh bạn có thể chỉnh được tốc độ thì bạn có thể chỉnh làm sao cho đối tượng đang di chuyển trông như họ đang chuyển động nhanh.
Bằng cách giảm tốc độ và zoom gần vào và "lia máy" theo đối tượng, bạn có thể tạo được một vệt mờ phía sau đối tượng.

Đặt máy ảnh lên chân máy, ngắm vào một đối tượng đang chuyển động và chuyển sang tốc độ chậm cũng là một cách chụp cảnh giao thông về đêm rất tuyệt vời: cảnh nền trông rất sắc nét trong khi các dòng xe di chuyển tạo thành những vệt sáng chạy dài do đèn xe tạo ra. Áp dụng tốc độ chậm và chân máy cũng là một kỹ thuật phổ biến để chụp dòng nước chảy, lúc này bạn sẽ thấy bề mặt dòng nước rất mượt mà và bạn cảm nhận được tính "động" trong tấm ảnh.

Sơ lược về những điều khiển thông dụng

Tốc độ: dùng tốc độ màn trập chậm giúp bạn bắt được nhiều ánh sáng hơn và điều này cũng khiến cho đối tượng bị nhòe. Trong hầu hết trường hợp, bạn nên sử dụng tốc độ chậm với chân máy (hoặc chí ít là đặt máy trên một bề mặt phẳng, vững chắc). Miễn là máy ảnh và chủ thể đứng im, chụp ở tốc độ chậm là một vũ khí "thượng hạng" để có được tấm ảnh đủ sáng, nhiều chi tiết trong môi trường ánh sáng yếu.

Nếu bạn chụp tốc độ chậm với một đối tượng chuyển động thì sẽ tạo được hiệu ứng nhòe, làm cho tấm ảnh có nét sáng tạo. Trái lại, nếu bạn chụp đối tượng chuyển động với tốc độ nhanh thì có thể bắt đứng đối tượng chuyển động.

Khẩu độ: có thể xem khẩu độ là "cực âm" so với tốc độ là "cực dương" và bạn cần kết hợp chúng thật hài hòa thì mới có được tấm ảnh đủ sáng và đẹp. Khẩu độ mở càng lớn thì càng nhiều ánh sáng lọt vào ảnh nên bạn có thể chọn tốc độ nhanh hơn. Ống kính với khẩu độ lớn cũng cho phép bạn chụp với hiệu ứng trường ảnh cạn, nghĩa là đối tượng chụp rất nét và môi trường xung quanh mờ đi.

Tìm ra được "điểm ngọt" trên máy ảnh của bạn có thể hơi vất vả: vài kiểu kết hợp tốc độ và khẩu độ tạo được hiệu ứng ảnh rất đẹp như ảnh cố tình chụp thiếu sáng hoặc ảnh hoàn toàn dư sáng. Bạn có thể tìm ra được sự cân bằng giữa tốc độ và khẩu độ này bằng nếu máy ảnh có chế độ chụp ưu tiên khẩu độ (thường có ký hiệu "A", viết tắt từ Aperture priority) hoặc ưu tiên tốc độ ("S", shutter priority). Lúc này, bạn chỉ việc chọn tốc độ hoặc khẩu độ để cố định 1 thông số này, phần việc còn lại máy ảnh sẽ tự động điều chỉnh sao cho các thiết lập còn lại tối ưu.

Thiết lập cân bằng ISO: chỉ số ISO càng cao thì càng cho bạn chụp tốt trong những môi trường thiếu sáng và chụp với tốc độ nhanh mà không cần dùng đến flash. Mặc dù ISO làm sáng ảnh mà không cần quan tâm đến tốc độ hay khẩu độ nhưng thiết lập ISO cao quá sẽ có xu hướng làm giảm chất lượng ảnh. Với hầu hết máy ảnh ngắm-chụp, thiết lập ISO cao đồng nghĩa với việc ảnh sẽ bị nhiễu hạt. Thực chất, chất lượng của ảnh ISO cao là một trong những khác biệt lớn nhất giữa máy ảnh ống kính rời (DSLR) và máy ngắm-chụp. DSLR có cảm biến lớn, mạnh, có khả năng loại bỏ nhiễu hạt trong khi máy ảnh ngắm-chụp tầm phổ thông thì ngược lại.

Đẩy cao thiết lập ISO trong máy ảnh cũng còn ảnh hưởng đến độ chính xác về màu sắc. Máy ảnh thường có xu hướng thu nhận màu ngả sang đỏ hoặc cam khi bạn tăng độ nhạy sáng của cảm biến.

Theo The Saigon Times & Pcworld.com
Du lịch, GO!

Du ngoạn chợ Rồng, Ninh Bình

(Wiki) - Chợ Rồng Ninh Bình là chợ đầu mối giao thương hàng hóa trên địa bàn tỉnh Ninh Bình và khu vực.

Đây là chợ có quy mô cấp I, nằm cạnh quốc lộ 10 thuộc trung tâm thành phố Ninh Bình. Những năm gần đây, chợ Rồng được mở rộng, khang trang, đáp ứng nhu cầu trao đổi hàng hóa và giao lưu kinh tế.

Chợ Rồng Ninh Bình tọa lạc trên diện tích 16.000 m², là chợ có diện tích mặt bằng lớn nhất trong phạm vi bán kính 100 km (các tỉnh lân cận như Hà Nam, Hưng Yên, Hòa Bình, Nam Định chợ tỉnh đều có diện tích không quá 10.000 m²).

Khu chợ Rồng nằm ở gần ngã ba sông Vân đổ vào sông Đáy, giáp các trục đường Dương Vân Nga, Vân Giang và Lê Đại Hành (qua sông Vân) thuộc phường Vân Giang - thành phố Ninh Bình. Chợ nằm cách nút giao thông quốc lộ 1 với quốc lộ 10 (tức bến xe Ninh Bình và ga Ninh Bình) với cự ly là 800m.

Chợ Rồng là chợ loại 1, có thể chia chợ thành các khu chức năng như:
- Khu A gồm chợ chính, nhà xe, chợ thực phẩm, khu ẩm thực và khu hạ tầng kỹ thuật.
- Khu B gồm chợ rau quả và khu buôn bán tự do ngoài trời.
- Khu kinh doanh lòng đường, vỉa hè dọc theo tuyến đường Dương Vân Nga.

Chợ chính trung tâm là khu nhà 3 tầng mái bằng, bê tông cốt thép được thiết kế theo kiểu 2 giếng trời trong nhà với 4 cầu thang lên xuống. Trên mái có 2 chóp tôn chống nóng và tạo dáng cho chợ. Bên trong chợ được trưng bày các mặt hàng da dụng như thiết bị điện nước, điện máy, vải, chăn gối, đồ dùng gia đình,...

< Cầu Trà Là dẫn vào chợ Rồng.

Chợ lương thực - thực phẩm tươi sống được bố trí trong đình, là căn nhà 1 tầng khang trang kết cấu mái thép tôn. Chợ là nơi buôn bán thịt và lương thực tươi sống. Khu ẩm thực nằm dọc hành lang lối đi ven sông Vân, là nơi cung cấp các món ăn nhanh phục vụ khách đi chợ. Khu chợ rau quả tươi cũng được bố trí trong đình chợ 1 tầng, có cửa lớn nối thông với khu kinh doanh tự do ngoài trời.

Khu kinh doanh tự do là nơi trao đổi hàng hóa của những hộ buôn bán tức thời, không phải là những hộ chuyên kinh doanh cố định tại chợ. Khu này nằm trên dải khuôn viên công viên sông Vân. Điểm khác biệt với các khu vực khác là kinh doanh tại đây không mất thuế nhưng lại chịu ảnh hưởng thất thường bởi điều kiện thời tiết như mưa và nắng.

Dọc theo tuyến đường Dương Vân Nga và một phần đường Vân Giang là những cơ sở buôn bán của các hộ dân mặt đường, phần lòng đường và vỉa hè cũng có nhiều hộ kinh doanh cố định và di động tạo ra mối quan hệ liên tục giữa các công trình chợ với nhau.

Chợ Rồng ở Ninh Bình được xác định là nơi giao lưu kinh tế và là điểm đến của khách du lịch trong và ngoài nước khi đi du lịch Ninh Bình, góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội địa phương.

Lịch sử hình thành

Thành phố Ninh Bình xưa vốn là trấn lỵ Vân Sàng mà trung tâm là làng Đại Đăng, đất kho cũ của nhà Lê. Theo các tài liệu địa lý, lịch sử cũ, dưới triều Gia Long (1814), thành Ninh Bình được xây dựng bằng gạch khá kiên cố.

Sau khi đặt được ách thống trị ở Việt Nam, thực dân Pháp cho mở mang thành tỉnh Ninh Bình cũ thành một đô thị sầm uất và lấy đây là trung tâm tỉnh Ninh Bình. Các công sở như: Dinh quan công, dinh quan tuần phủ; trại lính, nhà thương, nhà học, nhà thờ, nhà ga xe lửa, cầu đò, bến bãi, cầu Trà Là, chợ Rồng được xây dựng.

Nhiều khu phố mới như phố Pesit hay phố Cha Sáu, phố nhà Thờ, phố cầu Lim, phố Cô Đầu, phố Giá Nứa… được hình thành. Tuy nhiên, trong kháng chiến chống thực dân Pháp, thực hiện chủ trương tiêu thổ kháng chiến, thành phố Ninh Bình đã phá bỏ hầu hết nhà cửa, đường phố, công sở để tham gia kháng chiến, với khẩu hiệu “Vườn không nhà trống”. Chợ Rồng do người Pháp xây dựng vì thế bị phá bỏ nhưng sau này nơi đây vẫn là điểm buôn bán lớn nhất thành phố nên nó đã được khôi phục lại.

Chợ Rồng Ninh Bình đã đi vào thơ ca:
Cầu Trà Là không dài mà hẹp
Gái chợ Rồng không đẹp mà yêu
Ninh Bình có núi Cánh Diều
Có chùa Non Nước có nhiều bến xưa!

Đặc sản chợ Rồng

Tên gọi chợ Rồng xưa để chỉ chợ chuyên buôn bán tôm, cá, hải sản và nằm ở ngã ba sông khác với chợ Xanh là chợ tạm, dùng để buôn bán rau quả, thường nằm ở đầu các làng. Mỗi chợ dù lớn hay nhỏ đều là một phần văn hoá không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của một địa phương. Chợ làm nên những tập quán hình thành phong thái ứng xử. Chợ còn là đề tài nghiên cứu về kinh tế thương mại và văn hoá, dân tộc.

Người xưa khi chọn nơi lập nghiệp thường quan niệm:
“Nhất cận thị, nhị cận giang, tam cận lộ“.

Người dân Việt chọn gần chợ là điều đầu tiên, sau đó mới gần sông nước tiện việc sinh hoạt và cuối cùng mới là gần đường để tiện cho việc đi lại. Chợ Rồng vừa nằm ở bên sông, vừa gần đường quốc lộ 10 và quốc lộ 1 nên đã sớm trở thành một điểm đến gần gũi và gắn liền với đời sống người dân khu vực, mỗi ngày người dân đều ra chợ tìm mua cho mình một món hàng hữu dụng cho gia đình, khi muốn ăn một món ăn nào đó người ta cũng tìm ra chợ để mua, đôi khi người ta ra chợ chỉ để đi dạo một vòng ngắm nhìn hàng hóa, cảm nhận cái khung cảnh náo nhiệt của Chợ…

Nói đến đặc sản chợ Rồng Ninh Bình không thể bỏ qua những đặc sản ẩm thực Ninh Bình như thịt dê núi, lợn mường, lươn, nhệch, tép Vân Long, rượu Kim Sơn, cơm cháy Ninh Bình và các đặc sản mang tính thời vụ của địa phương như dứa Đồng Giao, cá rô Tổng Trường và các sản phẩm làng nghề truyền thống như cói mỹ nghệ Kim Sơn, làng nghề mộc Phúc Lộc, làng hoa Ninh Phúc...

Chợ Rồng Ninh Bình là nơi tập trung và tiêu biểu cho tính đặc trưng sinh hoạt cộng đồng của người dân vùng miền của đất cố đô Hoa Lư xưa, vào thăm chợ có thể phần nào hiểu được đời sống, văn hóa xã hội của vùng đất này.

Theo Wikipedia, internet
Du lịch, GO!

Đèo Ô Quý Hồ kẹt cứng vì tuyết

Mấy ngày nay, tuyết rơi trắng trời tại một số huyện ở Lào Cai, Lai Châu, Hà Giang. Đặc biệt tại đèo Ô Quý Hồ tiếp giáp 2 tỉnh Lai Châu - Lào Cai, tuyết rơi ngập đường từ 5 - 30cm. Mặt đường nhiều chỗ đóng băng, xe cộ xếp hàng dài không thể xuống đèo.

Mặc dù đường trơn, không đảm bảo an toàn nhưng trong mấy ngày qua người dân từ các nơi ùn ùn lên đèo Ô Quý Hồ để chứng kiến hiện tượng thiên nhiên kỳ thù. Anh Lê Thanh Hiền - Đội trưởng Đội TTGT số 3 Sở GTVT Lai Châu cho biết, chưa có thống kê về tai nạn nhưng đã có rất nhiều trường hợp người dân lên xem băng, tuyết bị ngã, phương tiện ùn tắc trên đường lên đỉnh Hoàng Liên Sơn.

< Đèo Ô Quý Hồ nằm trên quốc lộ 4D - tuyến giao thông quan trọng qua hai tỉnh Lào Cai - Lai Châu. Do tuyết dày đặc, hàng trăm xe tải, xe khách kẹt lại trên đèo 4 ngày nay.

Trước tình hình thời tiết khắc nghiệt, băng tuyết lần đầu tiên xuất hiện với mật độ dày, gây nguy hiểm cho người và phương tiện lưu thông trên QL4D, Sở GTVT Lào Cai và Lai Châu đã phải cấm đường để đảm bảo ATGT cho người và phương tiện.

< Mặt đường trơn trượt khiến mọi nỗ lực di chuyển đều không thành.

Trao đổi với PV, anh Nguyễn Mạnh Quân giáo viên dạy lái xe tại Trung tâm đào tạo kỹ thuật ô tô 83 Lý Thường Kiệt, Hà Nội - người đã có 10 năm lái xe tại Cộng hoà Dân chủ Đức cho biết, người dân thích thú khi lần đầu tiên chứng kiến băng tuyết. Tuy nhiên, ẩn chứa trong đó là nguy cơ mất ATGT, nguy hiểm đến tính mạng mà không phải ai cũng biết.

< Chiếc Fortuner mới này cần tới sức người trợ giúp mới có thể tiến lên phía trước.

Đa số lái xe ở nước ta không biết rằng, lốp xe hiện nay không đảm bảo cho lưu thông trên địa hình băng tuyết. Do đó, khi đi trên băng sẽ rất nguy hiểm vì QL4D bên là vực, bên là núi cao. Nguy cơ xảy ra TNGT luôn thường trực vì đây là lần đầu tiên ở Việt Nam xuất hiện băng đá trên mặt đường đèo. Để đi trên băng tuyết phương tiện phải có lốp đặc chủng, do đó đừng vì hiếu kỳ, đừng bất chấp đi bằng được mà đánh đổi sinh mạng của mình.

< Chiếc xe bồn chở nhiên liệu đã nằm lại trên đèo mấy ngày nay, tuyết phủ kín phía trên. Đường đèo dốc, quanh co, thêm tuyết trơn trượt phủ đầy mặt đường khiến đèo Ô Quý Hồ trở thành đoạn đường kinh hoàng đối với các  tài xế. Ngay kể cả khi đã nằm bất động, chiếc xe bồn vẫn bị xe khác va phải.

< Người đi bộ cũng rất vất vả leo ngược con dốc phủ đầy băng tuyết.

Để đảm bảo giao thông, cũng như tìm phương án gạt tuyết, phá băng trên đường lên đèo Ô Quý Hồ, đích thân Giám đốc Sở GTVT Lào Cai Nguyễn Trọng Hài đã đứng trên máy ủi cùng với lái xe tìm cách gạt tuyết trên quãng đường hơn 12km. Trao đổi với chúng tôi, ông Lê Trường Sơn - Phó Giám đốc Công ty đường bộ Lào Cai cho biết, do trải qua 2 đêm nhiệt độ xuống thấp, cộng với tuyết rơi dày trên mặt đường đã hình thành một lớp băng dày.
< Hành khách phải qua đêm trên đỉnh Hoàng Liên Sơn phủ trắng tuyết.

Theo ông Trần Xuân Hiện - Phó trưởng Phòng quản lý hạ tầng Sở GTVT  Lào Cai, do chưa có kinh nghiệm xử lý nên chúng tôi dùng máy san ủi tuyết, sau đó công nhân dùng xẻng, xà beng phá lớp băng trên mặt đường từ  Km 89 - Km100.

< Vài ngày kẹt cứng trên đèo, cánh tài xế và hành khách trông chờ nhiều vào lượng đồ ăn, thức uống do những người bán hàng ở thị trấn Sapa mang lên. Món nướng bên lò than nóng hổi được nhiều người ưa chuộng.

Phía Lai Châu tuy không bị ảnh hưởng nhiều nhưng cũng có 2km bị băng đóng trên mặt đường. Ông Tạ Tấn Vĩnh - Giám đốc Sở GTVT Lai Châu cho biết, Sở GTVT đã quyết định cấm đường nhằm đảm bảo ATGT cho người và phương tiện. Tại những nơi tuyết dày, một xe xúc đã được huy động để xúc tuyết đổ sang lề đường, mở đường cho xe xuống đèo.

< Lực lượng chức năng phải điều cả xe xúc lên đèo cào tuyết. Đường dốc đứng và quá trơn, chiếc xe xúc này phải chống gầu xuống đường để không bị trôi về phía sau.

Đến 16h30 ngày 17/12, đường từ Lào Cai, Lai Châu lên đèo Ô Quý Hồ đều đã thông xe, tuy nhiên phương tiện vẫn phải đi chậm để đảm bảo an toàn. Ông Lê Trường Sơn khẳng định, đơn vị sẽ ứng trực 24/24h để xử lý nốt một số chỗ băng đóng dày và đảm bảo giao thông. Ông Sơn chia sẻ, đây là lần đầu tiên đơn vị phải đi ứng cứu với hiện tượng thời tiết bất thường này, đường trơn trượt rất khó đi, chỉ mong bà con đi xem tuyết không gặp tai nạn.

< Một tài xế xe khách đắp người tuyết trong khi chờ đường thông. CSGT tại hai đầu đèo đã ngăn xe tải và xe khách lên đèo. Với thời tiết lạnh giá như hiện tại, cảnh ùn tắc nhiều khả năng vẫn tiếp diễn.

Cuối ngày 17/12, đường từ Lào Cai, Lai Châu lên đèo Ô Quý Hồ đều tạm thông xe, tuy nhiên phương tiện vẫn phải đi rất chậm để đảm bảo an toàn. Ông Lê Trường Sơn khẳng định, đơn vị sẽ ứng trực 24/24h để xử lý nốt một số chỗ băng đóng dày và đảm bảo giao thông. Ông Sơn chia sẻ, đây là lần đầu tiên đơn vị phải đi ứng cứu với hiện tượng thời tiết bất thường này, đường trơn trượt rất khó đi, chỉ mong bà con đi xem tuyết không gặp tai nạn.

Theo VOV,  VnExpress
Du lịch, GO!

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

Lang thang ngoại ô Sàigòn (P6)

(Tiếp theo) - Hết đường! Tuy nhiên không hết hướng đi. Trước đó, lúc vô đoạn đường cụt này thì bọn mình đã thấy một ngã 3 nhỏ sau cầu Bến Tranh. Vậy nên mình trở đầu xe lại và rẽ váo nhánh trái ấy.

< Nhánh rẽ trái sau cầu thế này đây, trên bản đồ thì là đường không tên nhưng nó vẫn là con đường liên ấp; tức là con lộ nối ấp này với ấp khác trong cùng một xã.

Do nơi đây thuộc địa phận xã Long Hậu nên cũng như 'truyền thống' trước nay của Dulichgo, mình sẽ có đôi dòng thông tin về vùng đất sông nước này.

< Tuy chỉ là con đường đất đỏ thôi nhưng không hề gồ ghề - tốc độ... vô hạn nhưng chắc chắn là khó ai dám chạy quá nhanh vì không muốn 'tắm ao'.

Long Hậu là một xã thuộc huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An, Việt Nam (Lưu ý: huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp thuộc đồng bằng sông Cửu Long cũng có xã mang tên Long Hậu).

< Chuẩn bị qua cây cầu nhỏ, lúc này mới thấy bóng người chạy chiều ngược lại: anh này ở trần, phía sau chở theo vài thứ dụng cụ gì đó để bắt cá.

Xã Long Hậu nằm ở phía Đông Bắc huyện Cần Giuộc, ranh giới xã gồm:
- Phía Đông Bắc giáp xã Long Thới huyện Nhà Bè.
- Phía Tây giáp xã Tân Kim.
- Phía Tây Nam giáp xã Phước Lại.
- Phía Tây Bắc giáp xã Đa Phước huyện Bình Chánh.
- Phía Bắc giáp xã Nhơn Đức huyện Nhà Bè.

< Hai bên con lộ nhỏ rợp bóng cây hoặc hồ, lạch... với những đoạn cong cong...

Xã Long Hậu có 5 ấp gồm ấp 1, ấp 2/5, ấp 2/6, ấp 3, ấp 4 - diện tích 20,212 km² với dân số khoảng 8.990 người, mật độ dân số trung bình là 445 người/km².

< Lại qua tiếp cây cầu nhỏ khác: cầu Thày Lý. Tên cầu có vẻ như là của một người địa phương nào đó đã xây cầu từ thời xa xưa?

Long Hậu - Cần Giuộc mang đặc trưng khí hậu nhiệt đới gió mùa và ảnh hưởng của đại dương nên độ ẩm phong phú, ánh nắng dồi dào, thời gian bức xạ dài, nhiệt độ và tổng tích ôn cao, biên độ nhiệt ngày và đêm giữa các tháng trong năm thấp, ôn hòa. Nhiệt độ cao nhất trong năm có thể đạt đến 40°C và thấp nhất 14°C. Nắng hầu như quanh năm với tổng số giờ nắng trên dưới 2.700 giờ/năm.

< Thi thoảng lắm mới gặp một xóm nhà có vài căn, có nhà cửa nhưng không gian vẫn thật yên bình.

Một năm chia ra 2 mùa rõ rệt tại Long Hậu:
- Mùa mưa bắt đầu từ tháng 5 đến tháng 11, với tổng số lượng mưa chiếm từ 95 – 97% lượng mưa cả năm. Tổng lượng mưa bình quân 1.200 – 1.400 mm/năm. Tháng mưa nhiều nhất là tháng 9 và tháng 10.

< Nước ròng nên bầy vịt tung tăng trên bãi lầy để bắt cá tôm.

- Mùa khô từ tháng 12 đến tháng 4, lượng mưa mùa nầy chỉ chiếm từ 3 – 5% tổng lượng mưa cả năm.

Ẩm độ không khí trung bình trong năm 82,8%, trong mùa khô độ ẩm tương đối thấp: 78%. Lượng bốc hơi trung bình 1.204,5 mm/năm. Chế độ gió theo 2 hướng chính: mùa khô thịnh hành gió Đông Bắc, mùa mưa thịnh hành gió Tây Nam.


< Lại vượt cây cầu nhỏ khác: vùng sông nước mà, kênh rạch nhiều lắm. Tình từ cầu Bến Tranh cho đến đây thì mình đã qua thêm 3 cây cầu nhỏ nhưng trong việc điều nghiên trước khi đi thì mình nhớ còn 1 cây cầu nữa.

Đây là vùng đất được tạo thành do phù sa của hệ thống sông Đồng Nai và sông Vàm Cỏ tạo nên. Địa hình Long Hậu mang đặc trưng của đồng bằng gần cửa sông, tương đối bằng phẳng song bị chia cắt mạnh bởi rất nhiều sông rạch.

< Nước ròng nên lộ bãi sình trên con lạch nhỏ, hai bờ lau sậy và dừa nước phủ đầy.

Một số khu vực thấp cục bộ là lòng sông cổ chưa được phù sa bồi lắng lấp đầy, cao độ chỉ 0,2 – 0,4 m. Công trình thủy lợi cống, đập Ông Hiếu với tuyến đê dài 11,85 km phục vụ ngăn mặn trữ ngọt cho trên 2.000 ha sản xuất lúa 2 vụ/năm nhưng hầu hết diện tích Vùng hạ chỉ thích hợp cho sản xuất lúa 1 vụ và nuôi trồng thủy sản.

< Rồi cây cầu cuối cùng trên con lộ cũng xuất hiện. Các cầu này đều vững chãi, tuy nhiên 2 mố cầu thường bị sụt lún, đất đỏ bị cuốn trôi đi một phần nên tránh chạy nhanh vì sẽ dằn xóc.

Đất mặn, phèn chiếm đa phần diện tích tự nhiên của xã nhưng đây lại là nơi trồng lúa thơm và lúa đặc sản (Tài nguyên, Nàng thơm, Hương lài – khaodawk Mali, …) cho chất lượng cao. Tại đây cũng là vùng nuôi thủy sản nước mặn – lợ (tôm sú, cá nước lợ, cua lột, …) có hiệu quả.

< Phía trước là con đường cắt ngang, mình đoán đấy đích thị hương lộ 34: con đường nối phía Bắc Cần Giuộc với xã Phước Lại, Long Hậu kéo dài đến xã Nhơn Đức huyện Nhà Bè - TPHCM.

Phía Tây xã Long Hậu có một dòng sông khá lớn chảy xuôi về Cần Giuộc: đây là sông Cần Giuộc (còn gọi là sông Rạch Cát, sông Phước Lộc), một dòng sông nhỏ chảy qua địa phận Thành phố Hồ Chí Minh và tỉnh Long An. Đoạn chảy qua Thành phố Hồ Chí Minh của dòng sông này chỉ dài khoảng 500m ở ngã ba sông Chợ Đệm - Rạch Cát.

< Bọn mình rẽ trái vào hương lộ 34, đi hướng Cần Giuộc - đường thế này đây (vị trí tại đây).

Còn lại chảy trên địa phận tỉnh Long An, tiếp giáp nhiều kênh rạch của lưu vực sông Vàm Cỏ và huyện Bình Chánh, chảy qua địa phận xã Tân Kim, xã Long Hậu, Phước Lại, cắt ngang thị trấn Cần Giuộc tới địa phận xã Phước Đông, huyện Cần Đước đến cách sông Vàm cỏ khoảng 12.5 km thì dòng sông này tách thành 2 con sông nhỏ hơn: Một hướng rẽ ra sông Xoài Rạp, một hướng xuống Vàm Cỏ. Ngoài ra, nhánh chính của dòng sông này còn có chiếc cầu Rạch Cát bắc qua.

< Sau đó thì vượt qua cây cầu sắt lớn mang tên cầu Rạch Dừa. Đây là cây cầu trên hương lộ 34 nối hai bờ xã Long Hậu và Phước Lại thuộc huyện Cần Giuộc - Long An.

Xuôi dòng sông này, nếu đi theo phía Tây có thể ra sông Xoài Rạp, phía Nam ra sông Vàm Cỏ, phía Bắc ra sông Chợ Đệm, ra Kinh Đôi và từ đó ra sông Sài Gòn. Tính từ lưu vực sông Vàm Cỏ đến sông Chợ Đệm, tổng chiều dài dòng sông này khoảng 38 km. Có lưu vực vận tải khoảng 56 m³/s.

< Ghe tàu khá tấp nập dưới sông, vậy nhưng sông chưa lớn bằng sông Cần Giuộc dưới kia. Miệt sông nước: dòng sông chính là những con đường giúp hàng hóa lưu thông đến mọi nơi.

Dòng sông này còn gắn liền với trận đánh lịch sử giữa quân Pháp - Việt năm 1858, 'Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc' cũng là một tác phẩm liên quan đến dòng sông này do Nguyễn Đình Chiểu sáng tác.

< Qua bên kia cầu, vẫn là hương lộ 34 nhưng thuộc địa phận xã Phước Lại.
Con đường ni sẽ hướng thẳng về miệt Đông Bắc của thị trấn Cần Giuộc.

Huyện Cần Giuộc nói chung và Long Hậu nói riêng vẫn còn tồn tại những loại hình nghệ thuật cổ truyền như nhạc lễ, nhạc tài tử, múa lân, dân ca (hò đối đáp, hò cấy, hát lý), lò võ, bóng rỗi..., trong đó: ca nhạc tài tử còn tồn tại phổ biến nhất.

< Đường nhỏ thôi nhưng người và xe cứ đông dần, nhất là ở hướng ngược lại. Rồi đặc keng tới mức mình thất vọng, tấp vào lề phải để trở đầu xe lại: Về chốn quê nhưng đông đảo thía này thì chịu thua! Lúc này đồng hồ chỉ 7h sáng ngày 11.12.2013.

< Về nhà mới biết người dân Cần Giuộc nườm nượp người xe vào giấc ni do sắp vào ca làm việc: Long Hậu có khu công nghiệp cùng tên, khá lớn đóng trên địa bàn, cũng nằm trên đường Long Hậu nối liền vào ngã tư Long Hậu - Nguyễn Văn Tạo mà mình đã qua!

Đoạn trong ảnh này đã vượt qua ngã 3 vào khu công nghiệp Long Hậu nên đã bớt xe.

< Qua nhiều ruộng đồng, ao cá thì vào khu phố xá nhộn nhịp, nhà cửa san sát và khang trang hơn.

Long Hậu không có di tích lịch sử hay danh thắng gì nhưng các xã khác thuộc huyện Cần Giuộc lại có, tạm trích các địa danh như:
- Di tich lịch sử Khu vực “Rạch Bà Kiểu” ở ấp Lũy, xã Phước Lại.
- Di tích lịch sử Khu vực Cầu Kinh ở ấp 1, xã Phước Vĩnh Tây.
- Di tích lịch sử Khu vực ”Ngã ba mũi tàu” ở xã Trường Bình.
- Di tích lịch sử Khu vực Cầu Tre ở ấp Thạnh Trung, xã Phước Vĩnh Đông.
- Di tích lịch sử “Khu lưu niệm Nguyễn Thái Bình” ở ấp Trị Yên, xã Tân Kim.

< Sau đó qua cay cầu sắt mà bên kia là chợ, rất nhộn nhịp. Đây chính là cầu Rạch Dơi - bên này cầu đã là địa phận xã Nhơn Đức thuộc huyện Nhà Bè - TP HCM (vị trí cầu tại đây).

- Di tích lịch sử Đình Chánh Tân Kim.
- Di tích lịch sử văn hóa chùa Tôn Thạnh ở ấp Thanh Ba, xã Mỹ Lộc.
- Di tích khảo cổ học Rạch Núi ở ấp Tây, xã Đông Thạnh.
- Di tích kiến trúc nghệ thuật “Miếu Bà Ngũ Hành” ở xã Long Thượng.
- Di tích lịch sử văn hóa “Chùa Thới Bình” tọa lạc tại ngã ba vàm Rạch Dừa thuộc ấp Phước Thới, xã Phước Lại.
- Di tích chùa Thạnh Hòa...

< Chợ quê là chốn ưa thích của bà xã, vậy nên mình dừng lại. Mực, cá, tép, bông so đũa... là những thứ 'tậu' được khi ghé chợ Rạch Dơi.
Trong ảnh là bà cụ bán rau ở góc đường, dù lưng bà còng nhưng vẫn quản lý ngon ơ cả sạp hàng.

< Rời chợ, mình vẫn theo hương lộ 34 để đi, con đường này sẽ kéo dài qua cầu Rạch Tôm rồi nối vào đường Lê Văn Lương thuộc xã Phước Kiển.

Vậy nhưng dự tính của bọn này thì khác: cách chợ tầm 800m là ngã 3, bọn mình rẽ vô đường Long Thới - Nhơn Đức (vị trí tại đây); ảnh bên là ngoái lại chụp ngã 3.

< Đúng như tên gọi: đường nối liền 2 xã Long Thới và Nhơn Đức thuộc huyện Nhà Bè. Đa phần con đường rợp bóng cây xanh, mát rượi và ít xe.
Đường tốt do 2 bên đã được phân khu quy hoạch gồm Khu dân cư Long Thới - Nhơn Đức, Khu Trung Tâm Y Tế Kỹ Thuật Cao - Trung Tâm Y Tế Quốc Tế, Khu Làng đại học 1 và 2...

Về con đường này và tiếp nữa, bạn sẽ xem trong phần sau nhé.

Còn tiếp
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10...

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!